Những bài thơ hay về dòng sông ý nghĩa và gắn liền với tuổi thơ – Bpackingapp – Bpacking in Viet Nam

Bạn đang xem : Những bài thơ hay về dòng sông ý nghĩa và gắn liền với tuổi thơTrong tim ai cũng có một dòng sông quê nhà. Tự thuở nào dòng sông êm ả dịu dàng, hiền hòa đã tạo nên biết bao kỷ niệm của tuổi thơ trong trẻo, dạt dào bao tâm hồn của những người được sinh ra và lớn lên ở miền quê. Và bài viết này chúng tôi sẽ đề cập đến yếu tố tương quan đến dòng sông đó là những bài thơ hay về con sông quê nhà, Cùng theo dõi bạn nhé !

Những bài thơ về con sông và bến đò hay nhất

BÀI THƠ : DỞ DANG ĐÒ NGHÈO

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Người đi, bỏ bến quên đòTrót yêu nên dạ mới chờ người thươngBến đò ngày cũ còn vươngSông sâu nước chảy đoạn trường nam ai !Anh đâu biết con sông dàiEm đi bỏ mặc những ngày trong nhauBến về người vắng đã lâuCây sào ai cắm để đau lòng đòDuyên bọt bèo, kiếp bơ vơSóng vờn sóng đập xô bờ bèo tanBởi tình anh, phận cơ hànCô đơn chiếc bóng ngập tràn tương tưNgày người đi, trời vào thuBốn mùa thương nhớ mù u bẽ bàngĐã bao mùa, lá thu sangBấy nhiêu thương nhớ, dở dang đò nghèo .

BÀI THƠ: ĐÒ SANG BẾN MỚI

Tác giả : Phạm Hải ĐăngĐò ơi, ghé bến sông này !Nhớ chở giùm tôi, những ngày đau thươngNgười ta, trăng gió yêu đươngVỡ tan mộng ước chung đường bên nhauRồi đây, muôn nẻo mai sauNếu mà gặp lại cũng đâu dám cườiĐâu còn, tiếng gọi đò ơi !Tình quê, đò hỡi có người chờ trôngGiờ còn đâu, để mà mong ?Người ta đổi dạ thay lòng sang sôngGió xuôi, sao nước ngược dòngSông xưa bến cũ long đong bến bờSông quê, nước chảy lửng lờNửa bên bến đục khi nào mới trong ?Chân trời, ai nỡ bẻ congĐò sang bến mới uổng công người chờ .

BÀI THƠ: GỌI TÊN ĐÒ CHIỀU

Tác giả : Phạm Hải ĐăngĐò chiều ai đã buộc dâyĐể chàng lữ khách đứng đây gọi đòCon sông ngăn cách đôi bờBên đây có kẻ đang chờ đò ơi !Hoàng hôn tím cả chiều rồiMà sao chẳng thấy bóng người xưa đâu ?Ưu tư bến vắng chờ nhauMình ên anh đợi u sầu riêng mangSông năm bảy ngã đò ngangSang ngang em để bẽ bàng duyên anhCâu thề vốn đã mong manhThời gian phai nhạt tình đành phôi phaNgày nào em lấy chồng xaTình quê em phụ mặn mà em quênĐò chiều giờ chỉ mình ênĐể chàng lữ khách gọi tên đò chiều .

BÀI THƠ: ĐÒ VÀ BẾN

Tác giả : Hồng NgânCuộc đời dù có trái ngangHãy lau nước mắt đa mang một đờiDù cho gió cuốn, mây trôiNgày mưa, ngày nắng giữ lời thề xưaĐò kia chưa đậu bến bờTình này vẫn đợi, em chưa ngã lòngChiều nay nhung nhớ, chờ trôngHai hàng nước mắt dòng dòng tuôn rơiNgười ơi ! Em mãi đợi ngườiBến em vẫn đợi đò người về neo .

BÀI THƠ: ĐÒ CHIỀU

Tác giả : Nam ThắngĐò chiều chở nắng sang ngangMái chèo khỏa vỡ ánh vàng trên sôngDập dềnh nỗi nhớ bát ngátĐôi bờ xa cách ngóng trông người vềBao năm biền biệt xa quêChắt chiu kỉ niệm thuyền về chốn xưaNgày nào gạt lệ dưới mưaNhìn em theo bước người đưa qua đòSông sâu còn hoàn toàn có thể dòTình người sau trước khó đo một đờiGặp nhau chưa đến đôi mươiXa nhau cũng đã kiếp người đi quaEm còn nhớ lúc đôi taChuyến đò năm đó bóng nhòa trong nhauLời yêu hẹn ước mai sauSương xa đầu bạc vẫn đau đáu lòngHoàng hôn theo nước xuôi dòngĐò ngang khuất bóng chìm trong mắt buồnSông bàng bạc ánh trăng xuôngThuyền đơn trôi lạc vấn vương tần ngầnĐò đi ngang qua phong trầnSóng tình xô đẩy bến gần thành xaRồi bao đò vẫn đi quaBao người lỡ chuyến để mà chờ mong .

BÀI THƠ: ĐỢI ĐÒ

Tác giả : Phạm Hải ĐăngEm ngồi hái ngọc ném trăngNíu mây gom gió thà sang bên nàyĐò anh trăng đã chở đầyĐể em nỗi nhớ héo gầy tương tư !Bây chừ trời chín cả thuGió thiu đêm hẩm mù u úa vàngMuốn sang mà chẳng dám sangCách sông xa bến đò ngang khó lòngMái chèo khua nước trên sôngVỡ tan bóng nước giữa dòng cô liêuĐôi bờ khuya lạnh cành thiuBuộc câu thương nhớ hắt hiu cuộc tìnhNhớ anh trói chặt tim mìnhHỏi sao mấy cánh thình lình sao băngNgười ơi !, có thấu cho chăng ?Em thì một dạ khăng khăng đợi đò .

BÀI THƠ: BẾN VẪN ĐỢI ĐÒ

Tác giả : Phạm Hải ĐăngNỗi buồn một bến sông quêThương con đò nhỏ lạc về nơi nao ?Dòng sông tức giận ồn àoCho mùa gió chướng xạc xào hồn thơĐò đi, bến vẫn đợi đòĐể thơ say cả bến bờ tương tưThu đi không tiếng giã từĐông về che nắng mây mù mịt mâyBến chiều, xám xịt còn đây ?Dáng mơ khuất nẻo nơi này buồn hiuRám thiu heo hắt buồi chiềuNhìn hoa trinh nữ yểu xìu chờ đêmChưa khuya trăng rụng bên thềmXạc xào mưa bụi ướt mèm hương cauNhớ thương chỉ biết gối đầuNửa đêm tỉnh mộng để sầu vực khuya .BÀI THƠ : BẾN SÔNG NHỚ MÃI CON ĐÒTác giả : Phú SĩTrách chi bến lỡ duyên đòCũng vì cách trở đôi bờ xa xôiĐò sang chở khách qua rồiVấn vương bến khác thì thôi đừng sầuTrách chi đau cõi lòng nhauĐò kia cũng bởi qua cầu đắng cayChiều về hiu hắt bóng aiTRông về bến cũ nối dài nhớ thươngĐò kia ướt lạnh trong sươngMịt mù khuất lối trên đường ai quaTình buồn hát tiếng đa đaChồng gần em bỏ chồng xa thêm buồnBến xưa trời đổ mưa tuônNhạt nhòa khúc hát buồn trông câu hòCông anh bắt tép nuôi cóThương cho số phận con đò trôi sôngTình nào tình chẳng đợi mongHoa nào hoa chẳng tàn trong hương đờiXin đừng trách cứ người ơi !Lòng đò chỉ mãi bến đời tình quê … .

BÀI THƠ: BẾN ĐỢI

Thơ : Song LinhThuyền rời bến … sông buồn hiu hắtGió may về lay lắt cành khôCỏ non bao trùm nấm mồBiển tình hoang hoải sóng xô dạt dào .Mây hờ hững … gió chao nghiêng ngảVạt tím chiều như đã hiểu trăngTrả đêm về với chị HằngCuội buồn ngắm dải sao băng … ước thềEm ngồi đó … mân mê tà áoĐắm đuối nhìn xác pháo vu quyMà nghe nỗi đắng ôm ghìTuổi xuân phơi phới qua đi nghẹn ngào .Thuyền rời bến … cồn cào sông nhớ !Sóng rì rào nức nở luyến thươngCon đò ngày cũ còn vươngMái chèo khua nước đoạn trường bi ai .Thuyền có hiểu … sông dài đáy rộngChứa ân tình ngọt ngào bể dâuBến chờ thuyền vắng đã lâuCây sào ai cắm để đau lòng đò .Thôi đành chịu sóng to vùng vẫyBến đợi hoài chẳng thấy thuyền đâuLỡ làng duyên gãy nhịp cầuHoàng hôn lịm tắt … vùi sâu nghĩa tình … ! ! !

BÀI THƠ: ĐÒ ĐÃ SANG SÔNG

Thơ : Nguyên NguyênAnh về đò đã sang sôngNgậm ngùi lặng đứng nhìn dòng nước trôiPhù sa bên lở bên bồiDòng trong dòng đục chơi vơi nỗi niềm .Lòng buồn lại nhớ thương thêmLời thơ năm cũ ngọt mềm trao nhauHẹn thề cho mãi ngày sauCách xa chẳng thể phai màu tình ta .Tháng năm đưa đẩy phôi phaEm quên thề hẹn ngày qua theo chồngBỏ thời ước vọng xanh trongBỏ anh lầm lũi mộng lòng tả tơi .Anh về lẻ bóng đơn côiVấn vương, vương vấn một trời long đongLúa thì con gái trổ đòngEm về bên ấy mủi lòng ca dao .Đò sang bến khác cắm sàoĐể cho lữ khách năm nào chờ mong .

BÀI THƠ: TÌNH XƯA – BẾN CŨ

Tác giả : Đức Trung – TĐLTrên bến cũ một mình anh ngóng đợiCon đò xưa vời vợi bến bờ xaNỗi nhớ em trong khoé mắt nhạt nhoàDòng lệ chảy đôi hàng mi đẫm ướtBuổi chia tay không thể nào quên đượcBên dòng sông trong xanh một màu xanhGió heo may chiếc lá úa lìa cànhEm chỉ đứng nhìn anh buồn muốn khócNgày xa cách em vừa tròn mười támÁnh mắt nhìn vương vấn tuổi thơ ngâyMuốn nói cùng anh mà lòng không dámVẫn thẹn thùng tay nắm chặt tayAnh bước đi bao lần ngoảnh lạiBóng em mờ che khuất rặng cây xanhGiây phút chia tay thấy lòng tê táiKỷ niệm buồn xâm lăng mãi hồn anhVà từ đó bỗng dưng lòng thương nhớTình yêu đầu chớm nở đẹp tinh khôiCũng như em không nói được nên lờiRồi cứ thế tình yêu vào dĩ vãngChiều thời điểm ngày hôm nay nhìn mây bay bảng lảngNhớ em hoài bao tình cảm thiết thaCon đò xưa chở kỷ niệm đôi taĐi về phía chân trời phiêu lãng !Em yêu ơi còn nhớ tình dĩ vãng ?Hãy quay về ta trò chuyện thời xưa … .

BÀI THƠ: THUYỀN & BẾN

Tác giả : Châu LêRong chơi thuyền mãi xa bờBến buồn rười rượi mong đợi ngày trôiThuyền rằng có biết tình tôiLênh đênh con sóng xa rồi cõi hưMộng nhìn bến đỗ đâu chừĐơn phương hình bóng tương tư thuyền về ..Bến hoài vẫn mãi câu thềVô tình thuyền chẳng cận kề bến mơĐêm sương lạnh ướt tình thơBến lòng tan nát dại khờ thủy chungLời xưa muôn kiếp đi cùngThuyền vui bến mới não nùng tiếng yêuThuyền ơi .. ta nhớ em nhiềuBao đời sóng dạt bao điều mộng sayƯớc rằng bến được chạm tayChẳng rời thuyền bến mỗi ngày quyện nhau …thơ tình buồn chờ đón người vềthơ tình buồn chờ đón người về ( ảnh : internet )

THUYỀN TÌNH LẠC BẾN

Thơ : Diệp LyCon nước bạc đẩy thuyền xa mãiBến mong đợi dầu dãi nắng sươngTrăm năm ôm nỗi đoạn trườngTiếc tình tri ngộ sầu thương một đời .Hoàng hôn tím chơi vơi miền nhớDuyên đôi mình cách trở vì đâu ?Héo hon cảnh vắng đeo sầuTình xa ngàn dặm sông sâu ngậm ngùi .Dây oan trái chia đôi mộng ướcCon thuyền tình nước ngược bờ xaNgười đi sương gió dạt dẹoNgười bên song cửa xót xa lệ tràn .Tình đã lỡ đa mang trọn kiếpChờ lai sinh nối nhịp cầu duyênNặng mang một khối ưu tưThuyền tình lạc bến tơ duyên lỡ làng .

BẾN CŨ ĐÒ XƯA

Thơ : Diệp LyCon đò cũ ngày sang sông mấy lượtSao bóng người còn biền biệt xa xôiĐếm yêu thương chờ đón mấy thu rồiHàng lau lách tơi bời vì mưa gió .Thời gian trôi bến tình xưa còn đóCâu ước thề con tim nhỏ còn mangLỡ tơ duyên đời cay đắng bẽ bàngMàu hoa tím ngỡ ngàng con nước lạc .Trách riêng ta hay trách đời đen bạcĐể lục bình trôi dạt giữa bát ngátBao yêu thương còn in đậm bên lòngĐêm thức trắng nghe hoài mong nuối tiếc .Gọi cố nhân bằng tiếng lòng tha thiếtHai phương buồn kể sao xiết niềm đauLời từ ly chưa nói được lần nàoTràn mắt lệ nghẹn ngào thương kỷ niệm .

BẾN ĐỖ

Thơ : Quốc PhươngThuyền ân ái .. cập bờ bến ấyGió căng buồm .. sóng dậy yêu thươngDòng sông lưu luyến tỏ tườngMạn thuyền e ấp canh trường bên nhauThuyền khua mái .. tung trào bọt trắngĐã bao ngày .. mưa nắng sớm trưaDòng sông ôm chặt thuyền đưaMơn man nhẹ lướt rặng dừa ngó lơThuyền lưu luyến .. đôi bờ âu yếmThuyền với sông .. kỉ niệm khó phaiDòng sông xưa vẫn miệt màiĐưa thuyền dong ruổi qua vài bến mơThuyền lặng lẽ .. trăng mờ xa tắpSóng dặn lòng .. ôm chặt thuyền trôiÂn tình bến nhớ sao dờiThuyền đi bến lại đơn côi nhớ thuyền .

ANH MÃI KHÔNG VỀ

Thơ : Cỏ Hoang Tình BuồnCon đò mãi cắm sào nằm bến vắngChờ người xưa hứa hẹn sẽ quay vềEm một mình dưới bóng xế làng quêTìm quay lại nơi hẹn thề ngày trước .Bèo buông lơi sóng cuốn đi mấy lượtCon sông buồn dòng nước lững lờ trôiTiếng yêu xưa ngược lối mất nhau rồiĐau đớn lắm tình ơi … thương nhớ quá !Năm tháng trôi sống phương xa xứ lạÔm tình sầu nghiệt ngã lắm nguy hiểmTại đường yêu cứ ngang trái bẽ bàngNên duyên nợ dở dang đầy giông bão .Đời không may em đào chôn hoài bảoKiếp phong trần cơm áo đọa đày thânGánh gồng thương lận đận biết bao lầnTrôi nổi giữa phù vân buồn khắc khoải .

CHUYẾN ĐÒ NGANG

Thơ : Nguyễn HưngCó ai về bến sông thời xưa ấyGói giùm ta mấy khoảnh vạt thu tànVọng con đò một thuở đã sang ngangChở nỗi sầu lỡ làng trong chiều cuốiAi xa rồi còn ai trong hụt hẫngBao yêu thương như suối mát ngọt ngàoNgười xa rồi chỉ còn ngỡ chiêm baoTrăng cạn ánh ai nào mơ giấc thắmĐã trao em trái tim này say đắmNgỡ trọn đời tay nắm xiết bàn taySao mùa thu trút lá xuống một ngàyGiọt lệ sầu hoen cay trên khoé mắtNgười quay sống lưng để lòng ta se thắtTrái tim sầu vết cắt máu còn loangKiếp đơn côi chỉ nhận lấy bẽ bàngÔm kỷ niệm bàng hoàng nghe gió khócTa còn em đoạ đày mùi hương tócTái tê hồn mãi dọc kiếp đơn độcTrái tim si hình bóng vẫn chập chờnMàu nắng chiều ai hờn lên mắt sóngNơi bến sông còn có ai trông ngóngĐã xa rồi … khuất bóng … chuyến đò ngang .

Những bài thơ hay về dòng sông quê hương

MÃI NHỚ SÔNG QUÊ

Thơ : Nguyễn Đình HuânAnh đưa em cô gái nhỏ Hồ Chí MinhVề thăm quê đi trên con đường nhỏChiều mùa đông bến sông quê lộng gióNơi ngày nào anh cắt cỏ chăn trâuCó những điều em chẳng thể hiểu đâuNhìn dòng nước biết chỗ sâu chỗ cạnAnh chỉ cho em nơi xưa cùng bạnTắm sông vui đùa từ sáng tới trưaCó những ngày mùa đông lất phất mưaMẹ đi cấy cha đi bừa lạnh ngắtKhoác áo tơi trên đầu mang nón láChân lội xuống sình lạnh quá rét runNgười dân quê anh chân lấm tay bùnSống chân chất luôn thủy chung son sắcVất vả khó khăn làm ra hạt thócNuôi sống bao người hạt ngọc làng taEm thấy không nơi đây hạt phù saĐã đi vào trong thơ ca rồi đóBến sông xưa vẫn bên bồi bên lởNgười đi xa cứ mãi nhớ quay về .

Bài Thơ: BẾN LỞ SÔNG QUÊ (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

Anh về thăm sông quê nơi bến lởChợt nhớ mối tình tan vỡ từ lâuPhải thời xưa vì cách trở sông sâuEm cứ đợi anh bắc cầu Ô ThướcMấy năm trôi qua anh chưa bắc đượcEm theo người bỏ bến nước cây đaBước sang sông niềm hạnh phúc với người taĐã khi nào về thăm nhà một chuyếnCon đò già vẫn cắm sào lưu luyếnĐợi người về nhắc ước nguyện tình xưaThuở hai đứa mình ngày ấy trú mưaChe chung lá dưới gốc dừa ướt hếtMơ một ngày tình đôi ta thêu dệtTổ ấm nồng nàn nhật nguyệt bên nhauAi ngờ đâu đời thay đổ bể dâuEm lặng lẽ vui qua cầu xuất giáBỏ lại bên sông nỗi buồn cuối hạBỏ con đường mòn sỏi đá rong rêuBến sông quê anh một bóng cô liêuKhông có em mây tím chiều hoang vắng .

Bài Thơ: CON ĐÒ TRÊN BẾN SÔNG QUÊ (Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)

Chiều chiều trên bến sông quêCó con đò nhỏ neo chờ người xaBụi mưa hiu hắt nhạt nhòaNhớ lời ai hẹn lệ hòa nước sôngHeo may len lỏi qua songNghe lạnh trong lòng thương kiếp bèo trôiTrách ai hay trách ông trờiXui cho duyên nợ tách rời hai phươngCon đò chở nặng tơ vươngMấy mùa vàng lá người thương nơi nàoNhớ mong như sóng cuộn tràoSông bao nhiêu nước lòng bao nhiêu sầuTrôi về đâu … trôi về đâuTình như chiếc lá nổi trôi giữa dòngVì ai đò chịu long đongNgười ơi có biết trong lòng xốn xangCầu tình gãy nhịp dở dangCâu thơ chưa trọn sang trang sao ngườiĐem thơ gửi áng mây trờiNhờ cơn gió cuốn đến người phương xaBài Thơ : THU VỀ BẾN SÔNG QUÊ ( Tác giả : Nguyễn Đình Huân )Mùa thu về hanh hao nắngNhạt nhoà rơi xuống sông quêAnh về bước chân thầm lặngLang thang bước dọc triền đêNhớ về một thời áo trắngSân trường rộn ràng tiếng veGốc bàng xưa nơi góc vắngAnh ngồi kể chuyện em ngheĐường quê hàng cây soi bóngNắm tay hôm sớm đi vềMùa thi vẫn còn sôi độngChia tay từ giã mùa hèBên sông êm đềm tiếng sóngNgồi trên vạt cỏ ven đêAnh tỏ tình em lóng ngóngNụ hôn ngày ấy đam mêAnh kiếm tìm hoài vô vọngBên sông ngày ấy lời thềChỉ thấy nỗi niềm cay đắngThu buồn trong dạ tái tê .

Bài Thơ: THƯƠNG NHỚ SÔNG QUÊ (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

Một mình anh về đây đứng bên bờNgắm hàng lau đang phất phơ trên bếnĐã hẹn rồi mà sao em không đếnĐể anh nghẹn ngào nhắp chén đắng cayBước giật lùi đạp trên vạt cỏ mayNgắm sông quê vẫn vơi đầy con nướcNhớ những lần nắm tay em thuở trướcMối tình buồn đành nuốt ngược vào trongBao năm rồi em còn nhớ hay khôngHai đứa mình bên dòng sông ngày đóCùng đi dạo ta chăn trâu cắt cỏChơi thả diều bay theo gió trên khôngEm lớn lên đôi mắt biếc má hồngAnh khờ dại kiếm diêu bông khắp xứKhi hiểu ra thì tình xưa đã cũEm theo người mùa nước lũ sang sôngNgười ta đâu cần chiếc lá diêu bôngMà vẫn được làm chồng em mới lạAnh về thăm vào một chiều cuối hạThương con đò trách chiếc lá hư không .

Bài Thơ: DÒNG SÔNG QUÊ MẸ (Tác giả: Hồng Giang)

Con trở về quê Mẹ một chiều ngâuDòng sông quê đục ngầu phù xa đỏNắng mỏng dính cánh diều no trong gióVọng xa xa đâu đó tiếng chuông chùaNửa cuộc sống lận đận với bán muaCực khổ, gian truân trêu đùa số phậnNay về đây quên hết đi vướng bậnGột rửa lòng xoá vương vấn sầu loSông quê mình vẫn uốn lượn quanh coCon đò chở học trò tà áo trắngVạt Cải ven đê vẫn vàng trong nắngBóng ngoại ngồi nhà tranh vắng thời xưaNắng nhạt chiều cây Bưởi quả lưa thưaChạm tháng tám ai vừa trèo lên háiMâm cỗ cúng nén hương trầm khắc khoảiTết trung thu mê mải với đèn lồngCon lại về ngụp lặn với dòng sôngThủa ấu thơ … .Chất chồng … .Bao hoài niệm !

Bài Thơ: SÔNG QUÊ (Tác giả: Bằng Lăng Tím)

SÔNG uốn lượn phù sa mát ngọtQUÊ yên bình chim hót gọi nhauNƯỚC non xanh thắm một màuCHẢY tràn ký ức trước sau vẹn trònĐÔI ta bước lối mòn thơ mộngBỜ ấp ôm con sóng hiền hòaĐỂ cùng dệt tham vọng hoaANH về gom nắng chiều tà Tặng emCHÍN nhánh chảy êm đềm xuôi mãiDẠI một lần khắc khoải chờ trôngMƯỜI năm tình nghĩa ấm nồngKHỜ tim say đắm má hồng trao duyênTHƯƠNG mãi nhé hai miền nắng HạEM Tặng Ngay anh tổng thể tình thơSÔNG QUÊ NƯỚC CHẢY ĐÔI BỜĐỂ ANH CHÍN DẠI MƯỜI KHỜ THƯƠNG EM

Bài Thơ: SÔNG QUÊ MÙA NƯỚC NỔI (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

Dòng sông quê con sóng vẫn dạt dàoVạt cỏ trên đê ngày nào xơ xácEm đi rồi tím hoàng hôn ngơ ngácAnh một mình chân bước lạc đường quenNhư kẻ mộng du thầm gọi tên emBiết phương xa nơi ánh đèn hào nhoángEm còn nhớ nơi đây bao ngày thángHai đứa mình làm bạn với sông quêNhớ không em nếu nhớ hãy quay vềTa cùng nhau vớt lời thề đánh mấtQuay về thời xưa cái thời đẹp nhấtTình ta mặn nồng ngây ngất đắm sayCon đường mòn tay ta nắm trong tayEm cười tươi tóc dài bay trong gióBàn chân trần ta bước đi trên cỏLời yêu đầu ta đã ngỏ cùng nhauMơ một ngày sẽ tính chuyện trầu cauCó ai ngờ đời bể dâu biến hóaEm ra đi sông quê mùa nước nổiBỏ con đò già cằn cỗi bên sông .

Bài Thơ: LAO XAO BẾN SÔNG QUÊ (Tác giả: Nguyễn Đình Huân)

Bến sông quê vẫn lao xao con sóng .Hoàng hôn nhạt nhoà tắt nắng trên sông .Con đò già trên bến vẫn nằm không .Kể từ khi em theo chồng xa xứ .Anh về đây để lật tìm quá khứ .Bao năm rồi thời hạn phủ rêu phong .Ký ức xưa như con nước xuôi dòng .Anh bâng khuâng nghe trong lòng sóng vỗ .Vẫn còn vấn vương sợi thương sợi nhớ .Em bên bồi anh bên lở chia tay .Nhớ không em ngày ấy thuở xuân thì .Em luôn ngây thơ nhu mì xinh lắm .Mắt biếc mộng mơ cho anh say đắm .Ngồi bên bờ chúng mình ngắm nước trôi .Lời hứa năm xưa em đã quên rồi .Mình yêu nhau suốt cuộc sống em hứa .Em theo người lòng anh đau như cứa .Người xa rồi còn chi nữa mà mong .Anh về đây thơ thẩn cuối chiều đông .Ngắm vạt cải đang trổ bông buồn bã .

Bài Thơ: TRÊN BẾN SÔNG QUÊ (Tác giả: Bằng Lăng Tím)

Đã bao năm rồitôi xa cách quê nhàMùa Hạ vừa tớicon đường hoa đua nởChim sâu ríu rítcất bài ca trước ngõRu giấc mơ nồngcơn gió nhẹ. nhàng quaSông nhỏ quê mìnhcải vàng mấy mùa hoaLời từng hẹn ướctrong ta luôn nhớ mãiNgắm lục bình tímmong ngày anh trở lạiĐếm giọt thời hạnkhắc khoải tháng năm dàiHoàng hôn buông mànhtia nắng ngả chiều phaiBao kỷ niệm đẹpnhớ hoài mùa thương cũSông bờ bên lởnhớ bên bồi không ngủThao thức một mìnhấp ủ nụ tình siTiếng mái chèo khuasóng nước vỗ thầm thìChe nghiêng vành nónđôi mi buồn ướt lệEm giấu toàn bộnhững thăng trầm dâu bểMãi đợi chờ anhlặng lẽ bến sông chiềuĐám cỏ non mềmthoảng đọng chút hương yêuĐôi dòng trong đụcmang rất nhiều kỷ niệmHạnh phúc giản dị và đơn giảnmà khi xa bịn rịnPhía ấy cuối trờimây tím nhẹ nhàng trôi .

Những bài thơ tình về dòng sông quê hương

NHỚ SÔNG QUÊ

Thơ : Song TràGiờ lớn rồi .. đường đời ta muôn ngảchợt một chiều nhớ quá tuổi còn thơnhớ dòng sông quê sóng vỗ đôi bờcon đò cũ đợi chờ trên bến vắngÔi !. con sông mãi trôi trong thầm lặngxuôi về đông chở nặng mảnh hồn quêchở đời ta qua mấy lượt đi vềchở bóng mẹ ven đê sau buổi chợTôi về đây đứng bên bờ sông lỡ” nhớ người xưa ai mở nước nơi này ”phút lặng thầm cho cò duỗi cánh bayxin hít thở ngất ngây hương lúa mớiVà được biết bao ngày sông vẫn đợihình bóng mình in với mảnh trăng xưavẫn lục bình theo con nước đong đưavẫn dáng cũ hàng dừa soi bóng nướcTôi mơ ước thời hạn xin quay ngượcđược trở lại ôm nước thuở còn thơvà nhìn theo con nước lặng như tờthả thuyền giấy xa bờ rồi trôi mãiNhớ sông lắm, mỗi lần tôi trở lạisoi mặt mình, chải lại mái tóc thưathấy mình già .. mà sông vẫn như xưavẫn xanh mãi như chưa lần có tuổi …

SÔNG QUÊ VẪN VẬY

Thơ : Nguyễn Đình HuânSau bao năm con sông quê vẫn vậy .Lãng đãng hiền hoà xuôi chảy về đông .Phía xa xa có vạt cải ven sông .Đã tỏa nắng rực rỡ hoa trổ bông rồi đó .Hoa cải vàng tươi rung rinh trong gió .Thời gian nhạt nhoà nỗi nhớ không phai .Một buổi chiều đông cuối tháng mười hai .Người bỏ đi ta vẫn hoài thương nhớ .Quay về đây long dong trên lối nhỏ .Bàn chân trần bước trên cỏ ven đê .Chiều mùa đông gió rét lạnh tái tê .Người xưa ơi có quay về bến cũ .Ta cùng nhau đi lật tìm quá khứ .Ký ức đầu đời ấp ủ trong tim .Thời gian bay xa như một cánh chim .Kỷ niệm cũ đã chìm trong dĩ vãng .Ta về đây sau bao nhiêu ngày tháng .Nhớ về một thời lãng mạn thuở xưa .Chợt đơn độc lạnh buốt gió đông lùa .Người xưa ơi sao vẫn chưa trở lại .

LỜI THỀ ĐÁNH RƠi

Thơ : Nguyễn Đình HuânTôi muốn quay về tát cạn sông quê .Để kiếm tìm những câu thề ngày đó .Khi sang sông theo chồng em vứt bỏ .Trong lời thề thuở ấy có tình tôi .Bao năm qua dòng nước lững lờ trôi .Lời thề xưa em đánh rơi cố ý .Ai đã hứa suốt đời yêu nhau nhỉ .Ai đã thề mãi chung thủy sắt son .Lời thề xưa khi đá núi chưa mòn .Con sông quê nước vẫn còn đầy ắp .Em lặng lẽ ra đi không gặp mặt .Trái tim anh như ai cắt buồn đau .Anh quay về chặt bỏ hết hàng cau .Phá nát tan cả giàn trầu héo úa .Trầu cau ư người ta đâu cần nữa .Người đi rồi để lời hứa trôi sông .Anh về đây gió lạnh một chiều đông .Nhìn con nước mà trong lòng tan nát .Thôi cứ mặc cho tình đời đen bạc .Sống vô thường tình xưa gác một bên .Phương trời xa gió đông lạnh đêm đêm .Em có nhớ bờ môi mềm ngày trước .Nhớ tình xưa dạt dào nơi bến nước .Sống bên chồng em có được bình yên .

CHIỀU ĐÔNG THÊM LẠNH

Thơ : Nguyễn Đình HuânEm ra đi bến sông buồn vời vợi .Con đò cắm sào sớm tối chờ ai .Sóng vỗ lao xao như tiếng thở dài .Chiều mùa đông tháng mười hai hiu hắt .Người ta nói tình đầu hay xa cách .Anh quay về gom nhặt mảnh tình rơi .Ngày ra đi em bỏ lại bên đời .Ngắm dòng sông lòng đầy vơi thương nhớ .Con sông quê vẫn bên bồi bên lở .Em đi rồi tình dang dở đắng cay .Chiều mùa đông xơ xác ngọn cỏ may .Một mình anh trở về đây tìm lại .Mối tình xưa vấn vương mùa hoa cải .Gió bấc bên sông tê tái cõi lòng .Thương cho phận mình còn mãi long đong .Như con thuyền trôi giữa dòng không bến .Ly rượu nồng mới nhắp môi nửa chén .Tình không tròn ước hẹn đã ly tan .Mối tình xưa vì ai lỡ cung đàn .Thiếu vắng em chiều đông càng thêm lạnh .

BẾN NƯỚC TÌNH XA

Thơ : Phú SĩTrách làm chi … khi em đã đi rồi …Vùng kỷ niệm giờ còn nơi tiềm thứcDòng sông quê đã bao đời trong đụcCó khi nào sông ngừng chảy vì em … .Rặng mù u giờ cũng đã úa mềmThương cánh bướm bỏ làng đi biệt xứCon sông quê tiễn chân người lữ thứThuyền mãi chờ sao chẳng thấy người xưaEm đi rồi …. còn lại mảnh trăng thưaĐêm mùa thu soi ánh vàng chan chứaCon chim quốc gọi tiếng sầu nức nởLời nghẹn ngào một thuở khúc tình sayEm đi rồi …. trên bến nước chiều nayNghe vọng lại tiếng ru buồn khắc khoảiCầu hò xưa tình mẹ cha vụng dạiHương bưởi nồng sao trống vắng vòng tay … .Em đi rồi … chẳng mong một ngày mai …Vùng ký ức … dệt khúc tình ân áiGió gọi mây một ngày bay xa mãiNhắn đôi lời … gửi lại cuối mùa thu … .

CON SÔNG QUÊ

Thơ : Nguyễn Văn DũngTôi đã ước một chiều nào trở lạiNơi sóng vờn gắn bó tuổi thơ tôiXa dòng sông hơn bốn chục năm rồiSao vẫn nhớ cả một trời đất mẹ .Ơi bến cũ bao buổi chiều đám trẻĐợi thuyền về chí chóe bám đu chơiNhững đêm hè da diết tiếng ru hờiNghe sóng nước bỗng rơi hàng lệ nhỏ .Nhìn cánh vạc phía xa vờn trong gióThương kiếp cò lặn lội mé ven sôngHiểu sớm nao mẹ vác cuốc ra đồngLà cây mạ đã ngậm dòng nước mát .Con thuyền nhỏ nghe sóng ru rào rạtCó bao lần nhớ bờ cũ hát khôngKỉ niệm xưa cứ dồn dập chất chồngXôn xao lạ làm ta lòng muốn khóc .

CHỢT NHỚ

Thơ : Anh Đại VõCon sông quê bao đời luôn lặng lẽChở tham vọng tuổi trẻ thật êm đềmBao năm rồi còn ghi dấu trong timLòng chợt nhớ ướt mềm trong kí ức .Nơi bến cũ một thời tôi thổn thứcCùng bè bạn nô nức với game showNghe câu hò cô lái khẽ buông lơiSay giọng hát ru hời tình đất Mẹ .Lăn tăn sóng theo nhịp chèo nước rẽCó hàng dừa in hình dáng chân quêVà cùng ai hứa vẹn giữ câu thềXong mùa vụ yên bề chung niềm hạnh phúc .Rồi thời hạn lắt lay muôn trầm khúcNhững bộn bề lắm lúc bỗng quên mauLắng lòng thương chợt nhớ đến nghẹn ngàoCay khoé mắt khát khao tìm về lại .

LỜI DÒNG SÔNG QUÊ

Thơ : Thanh HàSông có biết ngàn năm con sóng gọiLời thiết tha vọng biển cả xa xôiChân trời xanh mây lặng lẽ cứ trôiGió thổn thức tơi bời ngày giông bãoCon sông quê bao mùa thương sắc áoChở tình yêu khao khát của lứa đôiChiều đôi bờ tim tím lục bình trôiNhư nỗi nhớ muốn gửi về bên nớĐêm trên sông câu hò ngân nức nởChạnh lòng ai một khúc nhạc ly hươngNhịp chèo khua tan vỡ ánh trăng buôngCho tiếng cuốc vọng buồn đêm khuya vắngHạt phù sa sông vun bồi thầm lặngCho đồng xanh nắng rải gọi mùa vuiAi xa quê mà không chút bùi ngùiTheo con nước lòng xuôi về đất mẹ .

ĂN MÀY DĨ VÃNG

Thơ : Nguyễn Đình HuânTa về đây hòng ăn mày dĩ vãng .Nhìn dòng sông lãng đãng lững lờ trôi .Nhớ ngày nào còn bé đã tập bơi .Trên sông quê khi khung trời nắng cháy .Cùng bạn hữu mình mò của bắt cáy .Chui vô vườn cùng nhau đẩy vải xanh .Con thuyền nan mấy đứa đứng chòng chành .Đứa ăn trộm đứa đứng canh ngoài cổng .Mới đó thôi thời hạn như giấc mộng .Tóc bạc rồi đời sao giống bể dâu .Ta về đây ngồi trên bến sông sâu .Nhớ bè bạn thuở chăn trâu ngày ấy .Bến sông quê bao năm rồi vẫn vậy .Chỉ có điều không thấy bè bạn đâu .Đứng bên sông hoàng hôn tím một màu .Người xưa ấy đã qua cầu xuất giá .Chúc cho em vui bên người xứ lạ .Ta quay về tìm chiếc lá diêu bông .Chẳng thấy đâu chỉ thấy lá trầu không .Nơi bến cũ chiều mùa đông lạnh buốt .

SÔNG QUÊ…!

Thơ : Lê HòaEm còn nhớ … con sông quê ngày ấy … ?Mình cùng nhau … thường ra tắm mỗi ngàyAnh chăn trâu … em mò cua-bắt ốc …Chuyến đò chiều … giọng ai hát … hò khoan …Dòng sông quê … nơi hò hẹn-nhớ thương …Đã bao năm … cùng đôi ta khôn lớnRồi từ đấy … mỗi người đi một hướng …Hai phương trời … ta cách biệt … đôi nơi …Anh dạt dẹo … khắp mọi nẽo đường đời …Em ngược xuôi … nơi chân trời … góc bểBởi dòng đời … cuốn ta đi xa mãi …

Dòng sông quê…vẫn lặng lẽ…đợi chờ…

Và một ngày … anh lại ghé … thăm quê …Dòng sông xưa … vẫn hiền hòa chảy mãi …Anh tìm kiếm … bóng hình … người xưa ấy …Mắt đượm buồn … vì chẳng thấy … em đâu … ?

CÒN ĐÓ MỘT DÒNG SÔNG

Thơ : Bằng Lăng TímĐã lâu lắm chưa về thăm quê MẹDòng sông xanh lặng lẽ chảy xuôi dòngCải nở vàng ai đem nắng ra hongĐể sắc nắng quyện trong màu hoa cảiBâng khuâng bước ngày hôm nay đây trở lạiVẫn con đò gác mái đợi người quaVẫn hàng lau nghiêng bóng dưới chiều tàMà bỗng thấy lòng ta xao xuyến lạThuở thơ bé cùng chơi trò thuyền láChở tham vọng ra biển cả bát ngátNhững ngày mưa vui bắt cá rô đồngQuần áo ướt ra sông cùng lượn lờ bơi lộiBao kỷ niệm thật thân thương quá đỗiNhớ bạn hữu chỉ thầm gọi từng tênCậu nhà bên hay ra ngóng ngoài thềmGiờ chắc đã ấm êm vui niềm hạnh phúcTháng năm đợi vẹn nguyên trong ký ứcMột lời thương rạo rực trái tim hồngDấu yêu à ! Kỷ niệm một dòng sôngEm vẫn giữ trong lòng từ thuở ấy .

LỜI THỀ BÊN SÔNG

Thơ : Nguyễn Đình HuânChiều chia tay anh đi đâu không biết .Phương trời xa mãi biền biệt cánh chim .Bao năm qua em mải miết đi tìm .Kỷ niệm cũ nơi đồi sim ngày trước .Tay trong tay ta cùng xây mộng ước .Mơ mai ngày mình sẽ được chung đôi .Mái ấm dựng xây niềm hạnh phúc lên ngôi .Nhưng trong thực tiễn cuộc sống không như mộng .Anh ra đi tìm tương lai đời sống .Nơi quê nhà em một bóng chờ ai .Trong đơn độc thao thức những đêm dài .Giọt nước mắt làm tóc mai xơ xác .Không trách người chỉ thương mình phận bạc .Giữa dòng đời ta đã lạc mất nhau .Tình cũ bẽ bàng trong chốn bể dâu .Người ra đi bỏ nỗi đau ở lại .Rau răm đắng cay buồn thương hoa cải .Anh ra đi sao đi mãi không về .Nhớ thương ai em vẫn giữ lời thề .Lời đã hứa bên sông quê ngày ấy .

DÒNG SÔNG QUÊ TÔI

Thơ : Vinh HuỳnhDòng sông quê vẫn muôn đời tuôn chảy .Vẫn lững lờ đưa đẩy nước đầy vơi .Con nước ròng chảy ra biển trùng khơi .Đi khắp nẽo chẳng nơi nào có được .Tuổi ấu thơ bao nhiêu điều mơ ước .Cùng bạn hữu bắt chước lội ngoài sông .Đùa giỡn nhau cho đến lúc nước ròngLòng vui sướng vẫn không sao tả xiết .Khi lớn lên tôi mới vừa chợt biết .Xa quê nhà tha thiết nhớ dòng sông .Kỷ niệm xưa thôi thúc ở trong lòng .Dòng sông nhỏ bát ngát và thương nhớ .Xuân sắp về Mai Đào đua nhau nở .Con đò chiều than vãn nhớ người xa .Dẫu nơi đâu cũng vẫn nhớ quê nhà .Quê hương đó Mẹ Cha luôn chờ đón .Và dòng sông cũng tràn trề mơ mộng .Đem phù sa cháy bỏng Tặng Ngay người thân trong gia đình .Lục bình trôi thêm nhung nhớ vô ngần .Màu hoa tím lâng lâng niềm thương tiếc .

LỖI HẸN BẾN SÔNG QUÊ

Thơ : Phú SĩCon sông quê đã bao mùa mưa nắngNước lớn ròng theo dĩ vãng tuổi thơLàng đôi ta bên lở đợi bên bồiChiều tan học ta chờ nhau chung lốiĐời dâu bể có ngờ đâu nên nỗiAnh xa rồi khuất lối những chờ mongNơi quê người anh có thấy buồn khôngNơi bến vắng con nước ròng trắng bạcSóng đời thổi anh phương trời phiêu dạtĐể bến sông nay khao khát câu hòĐể tình mình như nhánh lục bình trôiLãng đãng buồn qua bao mùa nước nổi .. ,Sáo đã bay trong một chiều nắng vộiEm theo chồng … hờn dỗi bến sông quêAnh ra đi không mong đợi ngày vềTrách làm chi ủ ê tình chim sáoEm bỏ lại nửa câu hò sầu nãoCon bướm vàng thôi đậu trái mù uCho lời ru da diết điệu tình thuTrôi đi mãi mịt mù mùa thương nhớ .

TÔI CÒN NỢ LẮM MỘT DÒNG SÔNG

Thơ : Song TràTôi còn nợ lắm một dòng sôngnợ ánh trăng nghiêng rớt giữa dòngnợ nước lớn ròng ngày hai bậnđã chở buồn tôi buổi tàn đôngTrên bến sông buồn cuối chiều naynhìn dòng sông cũ đã vơi đầyin bóng mây buồn từ dạo ấynghe hồn lãng tử đã qua đâyTôi đã nợ sông cả một đờinợ dòng nước ấy với đầy vơinợ chiều tím biếc trên sông vắngđã chở dùm tôi nước mắt rơiThuở ấy ngày này đã cuối đôngnàng xuân sắp sửa lướt qua dòngtrên bờ sinh động tiếng cười nóidưới bến có người khóc trên sôngTôi đã xa rồi từ rất lâutưởng rằng nơi ấy lấp nỗi sầungày hôm nay tôi sông mừng gặp lạiđã cuộn hồn tôi dưới dòng sâu .

KHÚC HÁT SÔNG QUÊ

Thơ : Thanh HồTa nghe gì như khúc hát sông quêDào dạt đưa ký ức về một thuởSông quê ơi nặng tình ai thương nhớBiết em còn rơi lệ ở xa xăm ?Thời gian trôi mà kén mãi vương tằmAnh xa em như rằm không trăng tỏKý ức ơi … về làm chi vàng võCạn chén nồng … tình nào hoàn toàn có thể quên !Nhớ thật nhiều ai hát khúc đưa duyênRằng xa anh như thuyền không bến đậuSáo sang sông cho buồn vương lối cũThương nhau rồi … để mình bậu một mình !Ví rất lâu rồi ta rải bước chung đôiHờn giận chi để bèo trôi lạc bếnKhắc khoải nhánh sông, đò đâu chẳng đến ?Câu hát giã từ … xao xuyến trong anh .Em có về cho cau thắm trầu xanh ?Hay bên ai, đang ngọt lành say đắmNơi bến sông xưa, cây sào vẫn cắmVõng mãi câu hò .. thương lắm … đò ơi !

MONG VỀ GẶP LẠI DÒNG SÔNG

Thơ : Chung MaiMong về gặp lại dòng sôngBốn mùa bồi đắp nhuộm đồng mải mêThủy triều dâng nước tràn ngậpCá tôm thoả thích đâu chê đất nghèoVen bờ thuyền ghé đậu neoLững lờ xuôi chảy đám bèo nhẹ trôiTrẻ trâu mấy đứa đâu rồiBạn bè tôi đó cái thời … tắm sông !Còn vương ngai ngái bùn nồngPhù sa thắm đỏ dòng sông quê mình .

SÔNG QUÊ

Thơ : Trương Thị AnhSông quê mát đọng tình quêTơ duyên đưa lối em về nơi anhXum xuê khế ngọt trĩu cànhĐôi bồ câu với hoa chanh chào mờiChiều ngồi bến cũ thảnh thơiNgọt trong dòng nước, nói lời chân quêMỗi năm liên hoan em vềSông dào dạt sóng tình quê vơi đầyXưa anh gánh nước sông nàyĐổ phèn chum nước nửa ngày lọc trongBồ kết đốt tỏa hương nồngAnh thêm lá bưởi cho lòng đam mêTóc bạc thay mái tóc thềCùng anh về lại đường đê ngả chiềuThơ anh nồng nàn lời yêuHoàng hôn phủ bóng đò chiều mênh mang .

SÔNG QUÊ…

Thơ : Nguyễn Ngọc Thủy HằngDòng sông quê đêm ru buồn tỉnh lặngĐiệu hoài lang sâu lắng đượm ân tìnhNắng bên cầu đang đón ánh bình minhTrải chân tình thiết tha về bến mộngQuê em đó đêm trăng thanh gió lộngĐường vào làng núp dưới bóng cây đaLúa trúng mùa nhờ những lớp phù saĐàn cò trắng bay ngang qua kiếm sốngĐứng trên bờ nhìn thủy triều gợn bóngNghe xa kìa vọng lại khúc tình sầuNữa đời em thổn thức dưới trăng thâuCuộc sống cũng trôi theo dòng nước nỗiBến sông quê đã bao mùa hờn dỗiGiữa dòng đời con sáu vội sang ngangĐể lại đây thương nhớ cánh bướm vàngNhánh mù u buồn than giờ chẳng đậuMiền tây ơi có khi nào hiểu thấuEm sang đò để bậu lại sầu rơiNữa vòng trời xứ lạnh lắm đơn côiNiềm niềm hạnh phúc lạc rồi dòng sông cũ ..

SÔNG QUÊ

Thơ : Thạch ThảoMênh mang buồn tìm về .. bến sông quê ..Bao kí ức ùa về .. sao nhung nhớ ..Người đi xa nghe lòng nhiều … trăn trởCon sông hiền hòa .. một thuở .. yêu thương …Hơn nửa đời .. mái tóc điểm .. phong sươngCòn mãi miết .. những dặm trường .. trôi nỗiKhi mõi mệt với cõi lòng .. sắp đuốiMuốn tìm về … nơi ấy .. bến sông quê …Biết bao giờ cho thỏa những .. đam mêĐược, mất, hơn thua với bộn bề đời sốngThế giới bát ngát … biển trời cao rộng ..Vẫn muốn tìm về nơi ấy .. bến sông quê ..Được ôm ấp .. được che chở … vỗ về ..Dang rộng tay … ôm vào lòng nỗi nhớ ..Thấy cuộc sống nhẹ nhàng như .. hơi thởCó đâu bằng .. nơi ấy … bến sông quê … .

KÝ ỨC SÔNG QUÊ

Thơ : Tạ Thăng HùngMột chiều long dong bên dòng sông quêMái tóc rối ngược chiều gió nướcTôi ngược thời hạn tìm về thuở trướcDòng sông ơi lưu luyến biết chừng nào .Bao nhiêu năm không hiểu được vì saoDòng nước ngược xuôi ngày đêm biến hóaSông vẫn xanh trong, sóng vỗ bờ vời vợiVầng trăng tròn đứng đợi phía bên kia .Trăng cứ theo tôi đến tận đêm khuyaTôi đứng lại, trăng cũng liền dừng lạiTôi bước tiếp, trăng vẫn theo tôi mãiTôi hỏi thầm sao đùa mãi trăng ơi ?Sông nước êm đềm tắm mát tuổi thơ tôiTắm cả tham vọng buổi đầu đẹp nhấtNơi bến đợi hẹn hò sông lấp lánh lung linhNghe câu hò tha thiết quá đi thôi .Nhớ có lần chú bộ đội gọi đò ơiĐêm tối quá đò không sang sông đượcKhi đã về đây, nỗi nhớ càng da diếtRồi chú bơi nhưng không tới được bờ …Cả làng tôi thương chú đến ngẩn ngơNhớ ngày trước đò đưa người ra trậnNhững chàng trai cười tươi trong nắngCô gái làng đưa tiễn khóc nhìn theo .Bầu trời xanh soi dòng nước trong veoChúng tôi trưởng thành điều đi qua nơi ấyGiờ sông quê đã có cầu xây mớiVẫn nồng nàn tha thiết nhớ đò ngang .Chiều một mình bên dòng sông long dongBao ký ức nồng nàn thương nhớTôi muốn ôm dòng sông như thuở nhỏThả con thuyền mơ ước của thời xưa …

Những bài thơ ý nghĩa về dòng sông

Bài thơ: Lam Giang – Phan Thúc Định

Chẳng biết tự khi nào em có tên sông Lam ?Con sông quê anh bao kiếp người nặng nợBao tuổi thơ, bao lở bồi … chẳng nhớÔm vào lòng xứ Nghệ lắm nắng mưa !Hãy về quê anh dù chẳng ngọt dạ thưa !Răng rứa mô tê nhưng ấm lòng điệu víNơi con sông Lam ngàn năm bền chắcĐắp bãi bờ mướt mát khúc dân ca !Từ thượng nguồn sông xuôi mái khơi xaNghìn năm qua sao chẳng già sông nhỉ !Cứ trẻ mãi một màu lam như thếTựa mắt ai trong buổi hẹn tiên phong !Bến Giang Đình sóng vỗ nhịp Tiên ĐiềnNàng Kiều lênh đênh ba chìm bảy nổi …Khi buổi ấy bao khắc nghiệt nàng hỡi !Tiền Đường hay chính Lam thủy rửa oan khiên ?Núi Quyết Thành Vinh trước mỗi bình minhBên Lam giang tựa hồ như thiếu nữChỉn chu trước gương bởi biết rằng không tha thứCho chính mình nếu nghễnh ngãng nhạt phấn son !Em hãy một lần về với sông Lam !Nghe ” giận thương ” trên thuyền nan nhỏ béCâu ” ngược lường ” suốt bao đời nhắn nhủMới hiểu vì sao người xứ Nghệ thực thà !Người quê anh dù bươn chải dạt dẹoNgược Bắc xuôi Nam vào sông ra bể …Lúc buồn, vui, khi nhọc nhằn … vẫn thếĐằm câu dân ca thắm biếc sắc Lam Hồng !

Bài thơ: Bên sông nắng rụng – Phạm Hùng

Giá buổi nọ không theo về bên ấyThì ngày hôm nay chẳng sóng dậy trong lòngSáo vừa tách bến, qua sôngCon đò ngơ ngác, giữa dòng nước xoay .Trách vạt áo, sao ban ngày nghiêng ngảMặc gió lay, níu nhành lá vui cườiMột chiều … ánh mắt tôi rơiSay đường cong, bỏ quên đời … bão giông .Trách làn tóc thoảng vị nồng hương bưởiTrách hồ thu đầy những sợi tơ tìnhLôi hồn tôi lạc … lênh đênhChìm trong mê khúc, bồng bềnh lãng du .Tôi tự trách, chốn ngục tù thăm thẳmDấn thân vào trót say đắm người taTìm đâu thấy được dáng ngàBên sông nắng rụng, mưa sa bến đời .

Bài thơ: Về với sông quê – Trịnh Thanh Hằng

Dòng sông xưa vẫn không ngừng cuộn chảyChở đong đầy những hạt nặng phù saTuổi thơ nào mãi mãi ở trong taTrần như nhộng mò trai và bắt ốc .Mẹ mải miết oằn mình leo đỉnh dốcSóng sánh vàng gánh nước để tưới rauSông yêu thương mẹ bảo nó rất màuĐám rau ấy sẽ mượt mà xanh tươi .Trên thuyền nan bố mải mê ngồi cộtVá lưới nào để tối kịp giăng câuĐêm ngàn sao lấp lánh lung linh cả địa cầuSoi bóng nước hòa tan cùng lời hát .Bên bờ sông nơi rặng tre xanh ngátGió rì rào bà ru cháu ầu ơMóm mém cười khe khẽ đọc vần thơNgủ ngoan nhé mẹ về cho bú tí .Rồi mai đây cả những thiên thần nhíSẽ rời xa khắp mọi nẻo đường đờiĐến khi nào thấy stress chơi vơiVề đây nhé sông dang tay nghênh đón .

Bài thơ: Ráng chiều – Lâm Bình

Chị giặt áo bên sông ráng chiều hoa sim tímThả giọt buồn thánh thót nắng chiều buôngTừ dạo ấy … em đi xa không trở lạiChị mang diêu bông xuôi về nỗi nhớChờ ai …Dấu kỹ ngăn tim che lấp lãnh đạmNhớ ngày nào bên sông chiều giặt áoLặng lẽ ngắm nhìn lặng lẽ nuốt giọt rơi … .Chiều nắng nhạt níu ráng chiều ở lạiTrời vẫn cứ xanh trong một màu xanh ngátChợt hoàng hôn hấp tấp vội vàng lặn mất …Tia nắng giao mùa rưới ngọt ướt mi emSông trải nắng lóng lánh vàng khúc ru êmNhư dải lụa nối hai bờ xa nhớChạm vào nhau rồi mà vẫn cứ vời xa …Chị lại ra bến sông ngồi lặng lẽ …Khắc khoải ráng chiều tím chiều hoang

Bài thơ: Nhớ sông quê – Hoàng Minh Tuấn

Con sông quê nhớ thương còn mãi ,Tuổi thơ xưa trẻ dại vui đùa ,Vượt sông chẳng ngại nắng mưa ,Lưng trâu ta cưỡi mỗi trưa về làng !Sông uốn lượn vòng quanh làng, xã ,Đem phù xa màu đỏ tưới bồi ,Để cho mùa vụ tốt tươi ,Làng trên, xóm dưới người người ấm no !Hết vụ gặt, tới mùa tôm cá ,Giăng lưới, chài, mọi ngả trên sông !Đêm đêm cất vó ngắm trăng ,Ngày ngày thuyền lại ngược dòng bán sỉ !Cũng có khi sông hờn, sông rỗi ,Lũ đầu nguồn chảy mãi về xuôi ,Nước sông cứ thế dâng hoài ,Để cho làng xóm mọi người đều lo !Hết hung tàn, hiền hoà sông chảy ,Bến sông quê con trẻ nhảy cầu !Trận giả chơi đuổi bắt nhau ,Dòng sông bơi mãi tìm đầu để xoa !… .Bao năm rồi ta xa, mãi nhớVề con sông ngày nhỏ ở quêƯớc ao một sớm quay vềĐưa ta trở lại sông quê ngày nào …

Bài thơ: Đợi chờ bên bến sông – Đình Khải

Cuối tuần em lại ra bến sôngNgồi lặng ngắm những con đò qua lạiAnh ơi anh sao em đợi mãiVẫn chẳng thấy con đò chở anh về .Nhìn người ta gặp gỡ đề huềTay trong tay và những cái ôm rất chặtEm hấp tấp vội vàng quay mặtChẳng dám nhìn người ta mến yêu nhau .Mà sao anh ơi em đợi đã lâuĐếm từng con đò cập bếnVẫn chẳng thấy bóng hình người em yêu quýVề đi anh, em vẫn đợi vẫn chờ .Trời tối rồi. Em ngẩn em ngơTrên sông đã vắng những con đò qua lạiLại nghĩ chắc anh còn mê mảiVới bao nhiêu việc làm bộn bề .Em khẽ khàng đứng dậy, đi vềNỗi nhớ anh dài theo từng nhịp bước …

Bài thơ: Khúc hát dòng sông – Phan Thu Hà

Lớn lên đã thấy dòng sôngKhắc khoải đôi bờ bồi lởMải miết dòng trôi không ngừngOằn nặng từng con nước đỏ .Sông mãi hát lời vô tậnChắt chiu từng giọt phù saCho đất lành thơm ước vọngCho tình cây đượm lá hoa .Sông chở tháng ngày lặng lẽBuồn vui trầm tích ngàn đờiMang theo mưa nguồn chớp bểTình yêu đâu dễ bằng lời .Có thể không ai biết đượcVì sông chỉ hát riêng mìnhÔm trọn niềm đau xứ sởChắt chiu khoảng chừng lặng yên bình .Trời cao muôn đời nắng gióSông có khi nào ngừng trôiLặng lẽ tình sông bé nhỏChảy mãi về miền biển khơi .Sông vẫn hát bài hát ấyThì thầm những khúc hát ruGóp vào mặn mòi con sóngVỗ về bờ cát thiên thu

Bài thơ: Bến xưa – Phan Huy Hùng

Em nay ván lỡ đóng thuyềnLướt qua bến cũ đứt duyên … em chàoNụ cười em gửi phía naoBến ơi !Bến vẫy …Đau sao …Nụ cười ?

Bài thơ: Sông quê em và sông quê anh – Nghi Lâm

Quê em có sông Hồng cuộn chảyLắm phù sa bồi đắp ruộng vườnBờ đê già luôn để vấn vươngKhiến lữ khách xao lòng trăn trởCòn quê anh có dòng sông nhỏVới con đò đưa khách sang ngangCây cầu tre nằm yên khoe dángĐể mỗi chiều ai bước quay vềNhư thế đấy mà nghe anh kểChốn quê nghèo nhưng lắm thân thươngBà Mẹ già tóc đã điểm sươngĐợi con trước bờ sông bến nướcRời quê nhà mà không biết trướcLúc quay trở lại Mẹ đã đi xaAnh viếng mồ khẽ đặt cành hoaKhấn người hảy bình yên an nghỉNay có em bạn hiền tri kỷỞ thủ đô hà nội nhớ ở phương NamNơi sông anh có lắm mương vàmNhớ da diết sông Hồng cuộn chảy !

Bài thơ: Dòng sông quê – Ngã Du Tử

Ngọt ngào dòng sông quê tôitưổi thơ vực dậy bên đồi quan sannổi trôi giấu kỷ niệm vàngchiều nay về lại lòng man mác lòngtrưa hè thắp gió dòng sônglao xao biển lúa đòng đòng đưa hươnghoa cau thơm lựng sau vườnthời xưa thoang thoảng còn vương giờ đâyngày đi hoa cỏ dại khờngười về nước cũng cơ hồ hoan calỏng tay đánh cược sơn hàvẫn nghe trong máu âm ba một thờitrẻ trai xưa vọng trùng khơicổng ngày rộng mở tung trời cánh chimchiều quê đồng vắng lặng imhoàng hôn phủ, ồ ! ngụp chìm dòng sôngtiếng cười chìm nổi theo dòngcó ai biết nước con sông đi về ?

Bài thơ: Bến bình yên – Hoàng Lan

Con lại tìm về nơi ấy bến bình yênNơi mỗi sáng chung chiêng tia nắng ngọtGánh phù sa giọt mồ hôi thánh thótLời mẹ ru dịu chua xót cuộc sống .Con lại về đây với bên lở bên bồiKý ức tuổi thơ xa rồi con nhớ mãiBao năm tháng giữa dòng đời hoang giảiĐánh rơi rồi còn đọng lại xót xa .Con tìm về nơi con gọi ngày hôm quaỞ nơi ấy có bát ngát tình mẹĐôi bờ hát sóng vỗ bờ khe khẽChốn muôn đời trong trẻo tuổi thơ con .

Bài thơ: Sông Hồng quê em – Thu Hiền

Mời anh về hội chùa Keo Hành ThiệnCùng em xem bơi Chải giữa sông HồngDọc đôi bờ đồng lúa trải bát ngátRằm tháng chín hội Chùa đông anh ạ .Quê hương em nước sông màu rất lạHồng như má con gái tuổi xuân thìCải trải vàng níu bước lữ khách điTháng mười một anh lại về anh nhé .Sông quê em đôi khi không lặng lẽVào mùa mưa tung bọt nước đục ngầuMẹ bảo rằng .. sông giống như người nhỉCũng vui buồn, hờn giận, cũng biết đau .Anh sẽ về với sông em … anh nhéCon đò neo bến cũ mãi yên bìnhSóng cũng như cánh võng đưa nhè nhẹChờ người đi dừng lại cuộc hành trình dài .

Bài thơ: Sông …- Thanh Trang

Chảy bí mật, lặng lẽ với thời hạnTrà Giang đẹp như muôn vàn câu hátGói trọn cả tuổi học trò ngào ngạtRồi vui buồn, chua chát. Mái trường xưa …Nay còn đâu, một thuở bóng người đưaTiếng cười nói khi mới vừa nhận lớpDòng sông chảy thấy cây Bàng rũ rợpPhượng khóc thầm trách tia chớp người qua .Đã không còn, đã mãi mãi chia xaSông nằm đó ôm ngọc ngà con chữNhìn lại bóng người thầy mà lưỡng lựThút thít lòng quyết giữ vẹn tiếng danh .Mùa Thu về dòng nước ấy lại xanhÔm nỗi nhớ rồi biến thành hạt ngọcTrà Giang chảy êm êm như làn tócKhúc sông tình vang đọc tiếng trường quê .

Bài thơ: Thuyền chài – Phạm Văn Ngoạn

Chòng chành một chiếc thuyền chàiTrời xanh, nước biếc nắng mai rực hồngLênh đênh đầu bãi, cuối sông .Sớm hôm chài lưới, vợ chồng kiếm ănBao giờ cho hết khó khăn vất vảGom tiền, góp bạc, mua căn nhà lầu .

Bài thơ: Sóng sông Hồng – Đỗ Hương

Em ngủ vùi bên cánh võng Sông HồngMơ gặp Anh vào đêm Trăng tỏAnh thấy gì, rì rào bên đồng lúa ?Sóng Sông Hồng oàm oạp vỗ … về Đông …Những cánh Cò bay thẳng tắp cánh đồngMùa Thu chín trên từng vườn Nhãn ngọtNắng đồng bãi mướt xanh ngà ngọcNằm ngoan nghe câu truyện kể Tiên – RồngĐồng Tử xưa không khố cởi trầnLặn lội triền sông theo Cha bắt cáNắng đồng bằng Sông Hồng sao ngọt lạ !Cho lưới chàng mắc “ tiên cá ” Tiên Dung ?Nước đỏ ngầu ghi chứng tích Thăng LongNgàn năm đó dáng Rồng bay lồng lộngThành phố trẻ ồn ào náo độngĐẹp lộng lẫy soi bóng hình Nhị HàCứ dạt dào cứ đỏ nặng phù saBồi nhẫn nại cho đồng bằng châu thổCứ thăng trầm bên bồi bên lởCứ ngân nga chuông Trấn Vũ, canh gà …Sóng Tây Hồ còn vỗ khúc dân caĐây rốn Sông Hồng hàng ngàn năm đọng lạiLàm lá phổi cho Thủ đô xanh mãiCái tên êm ả dịu dàng “ Bên cạnh một Dòng Sông ” *Sông Hồng ơi ! Nguyện ước ngàn nămSông mãi chảy, mãi trôi về với BiểnMãi xanh tươi phù sa trìu mếnCho Tình yêu Sông rộng Biển dàiMênh mang giữa dòng, ai vớt điệu hò ai … !

Bài thơ: Sông quê – Nguyễn Lan Hương

Tích Giang ơi Tích GiangCon sông mềm như lụaTích Giang ơi Tích GiangSông dài như nỗi nhớ .Quê ngoại tôi ở đóNgời ngời đất đá ongChất giọng quê thật lạNhư tan tận đáy lòng .Tôi đã xa dòng sôngNgoại cũng không còn nữaNhà ngoại giờ ra phốKhúc sông quê nhạt nhòa .Bao dòng sông đã quaBao người tôi đã gặpTuổi thơ giờ xa tắpDòng sông buồn bát ngát .Bất ngờ gặp dòng sôngNghe giọng quê mộc mạcKỉ niệm về ào ạtTích Giang ơi Tích Giang .

Những bài thơ hay về dòng sông, con sông quê hương

Thơ hay về con sông 1: Nhớ con sông quê hương

Quê hương tôi có con sông xanh lèNước gương trong soi tóc những hàng treTâm hồn tôi là một buổi trưa hèToả nắng xuống lòng sông lấp loángChẳng biết nước có giữ ngày, giữ thángGiữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi ?Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi !Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ và lạ mắtSông của quê nhà, sông của tuổi trẻSông của miền Nam nước Việt thân yêuKhi bờ tre ríu rít tiếng chim kêuKhi mặt nước chập chờn con cá nhảyBạn bè tôi tụm năm tụm bảyBầy chim non lượn lờ bơi lội trên sôngTôi giơ tay ôm nước vào lòngSông mở nước ôm tôi vào dạChúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngảKẻ sớm khuya chài lưới bên sôngKẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồngTôi cầm súng xa nhà đi kháng chiếnNhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biểnVẫn trở lại lưu luyến bên sôngHình ảnh cô em đôi má ửng hồng …Tôi ngày hôm nay sống trong lòng miền BắcSờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắcHai tiếng thiêng liêng, hai tiếng “ miền Nam ”Tôi nhớ không nguôi ánh sáng màu vàngTôi quên sao được sắc trời xanh biếcTôi nhớ cả những người không quen biết …Có những trưa tôi đứng dưới hàng câyBỗng nghe dâng cả một nỗi tràn trềHình ảnh con sông quê lạnh buốtLai láng chảy, lòng tôi như suối tướiQuê hương ơi ! lòng tôi cũng như sôngTình Bắc Nam chung chảy một dòngKhông gành thác nào ngăn cản đượcTôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ướcTôi sẽ về sông nước của quê nhàTôi sẽ về sông nước của tình thương

Thơ về dòng sông 2: Con sông quê hương

Anh đi khắp mọi nẻo đườngBao ngày tháng, bao nhớ thương quê nhàAnh đi vạn dặm đường xaNhớ sông núi, nhớ ngôi nhà mến thương .Anh đi nhớ mãi dòng sôngLong lanh một giải nước trong hiền hòaNhớ nhiều những lúc đôi taBên bờ sông nhỏ chiều tà dần buông .Nhớ khi thoáng một cánh buồmTrên sông như cánh bướm vương sắc hồngNhớ nhiều những khóm tre congTrên triền đê nhỏ như mong ai về .Nhớ nàng thục nữ chân quêRửa chân bên bến tóc thề xõa buôngNhớ sao tiếng hát véo vonTrên sông pha tiếng cười ròn quê ta .Anh đi xa, nhớ quê nhàNhớ dòng sông nhỏ hiền hòa êm trôi .

Thơ hay về sông 3: Đêm trò chuyện với sông Đà

Đêm sông Đà là lạ gió vùng caoMây cũng lạ, chỉ vầng trăng quen biếtBóng tối thì thào chưa dứt lời tiễn biệtVới hoàng hôn trên sóng nước trôi êm …Tiếc mãi đến giờ hết tuổi hoa niênTôi mới đến với dòng sông cô tíchSông từng trải lượn lờ trên trang sáchGiữa dòng thơ quanh núi Tản bao đời …Hãy thề lòng lượng thứ, Sông Đà ơi !Xin được sống cùng sông giữa niềm vui trăn trởHạnh phúc lớn như bào thai sinh nởSông chuyển mình rồi đề hóa bát ngát ! …Một tiếng gì âm vang rất xaNghe sâu thẳm tự lòng sông dội tớiTiếng luộc dõi lo toan mong đợiTiếng con người đang trút vợi niềm đau …Có phải tiếng em, cô gái da nâuVết chai mới cộm bàn tay không nghỉHẳn lên vết chai xưa ngày chồng MỹEm thông đường … mở lối mới cho sông ! …Anh lính Trường Sơn có phải tiếng anh không ?Vầng sáng nào xưa giục lòng anh hồi hảXưa mặt trận, nay công trường thi công chở đáChưa kịp về xây gian nhà bếp mới quê mình !Đêm lại dần gợi nhớ thuở xa xanhLòng ta cạn, sông cứ là thăm thẳmKhoảng cách đôi ta là văng trăng ướt thẫmCó hay đâu sông đó cũng Ngân Hà !Vụt ngẩng đầu, lấp lánh lung linh sao saTa đặt trái tim giữa dòng nước chảyDòng máu – dòng sông chảy qua tim ấySẽ bừng lên muôn nẻo sóng lộng lẫy …Một tiếng gà vang xóm núiBình minh !

Bài thơ về dòng sông 4: Đi thuyền trên sông Đà buổi chiều

Trên mặt Đà giang dưới bóng chiềuTrông qua Non Nước cảnh vắng ngắtTrời giăng hắc ám luồng mây kéoChuông giục hoàng hôn tiếng sóng reoTheo nước vởn vơ tăm cá lộiGọi bầy inh ỏi giọng chim kêuThuyền ai thơ thẩn dòng sông đó ?Tìm bến cùng ta gấp mái chèo !

Thơ hay về con sông 5: Bên sông Lam nghĩ về Nguyễn Du

Không biết đường cong sông Tiền Đường có giống đường cong sông LamMà ngọn sóng ở đây cứ cồn lên nỗi tang điền thương hải ?Ơi cánh chim bằng ba chìm bảy nổi !Ba trăm năm là mấy đời người ?Chỉ biết ở đây sông Lam cũng bên lở bên bồiCũng bụi đỏ, cát vàng phơi bảng lảngLàn thu thuỷ vẫn dành cho buổi chiều ngọt sángNét xuân sơn còn in đậm mây trờiĐâu phải ở đây là tổng thể cuộc sốngNhưng cốt lõi cuộc sống, nơi đây, từng đọng lạiCảnh sắc này và tâm trạng ấyTừng trang đời, vằng vặc truyện Kiều soi …Đến với Tiên Điền, tôi biết Nguyễn Du vuiTrong nét núi đường sông chiều gặp gỡSông Lam dẫu bên bồi bên lởTrang thơ nay thôi bớt lở bồiNét xuân sơn là nét rất tươiLàn thu thuỷ vẫn trôimột dòng ngọt sángMộ người ngủ trong màu xanh tháng támNhư một lời vĩnh cửu mãi sinh sôi

Thơ về dòng sông 6: Đối diện với sông Lam

Bảy năm đi bạt gió quêTiếng gà tuổi thơ vẫn bí mật nhảy ổXanh trong giữa đất trời kinh ngạcTa vỡ òa khi đối lập với sông LamTa vỡ òa giữa làn nước bao dungCả khóc cười cũng về đây gột rửaTa nghe trong thẳm sâu tiếng xạc xào của lúaTiếng xốp tơi những ruộng sắn hàng khoaiƠi sông Lam theo ta suốt cuộc sốngCái rám mật của đất đồng bờ bãiCái nồng nàn hơi thở những phù saXóa sao được nét cười tươi bến bãiÁng cỏ xanh thì thào trỗi dậyCái mõm nghé non tơ vục mặt xuống tươi nồngBờ bãi đãi đầy hơn sau những ngày lụt lộiNước lại hiền hòa lấp lánh mặt sôngƠi sông Lam máu chảy tươi hồngTrong huyết quản của đời tươi sức trẻTa đã mang theo những nhọc nhằn quê mẹCả những mặn mòi từ khúc hát trên sôngƠi sông Lam của những ruộng những đồngTrong lủi thủi sương chiều in dáng mẹCánh cò lặn lội bờ sôngTa chưa biết tình thương nào hơn thế !

Bài thơ về dòng sông quê 7: Hoàng hôn sông Lam

Lửa ở đâu nhiều thếtrong mắt em ?Máu ở đâu nhiều thếđỏ một vùng sôngĐôi mắt em u buồnMặt trời cho lửaMột vùng sông không biết tênCũng níu lòng ta nhớMặt trời thân mật thếMà trời xa vô cùngEm đi về nơi em, sông về biển mặnTôi lại một mình, một mình nẻo vắngtìm ánh trời qua kẽ lá vườn hoang

Thơ về dòng sông 8. Về bên sông Lam

Em về chiều ấy mưa bayGió thao thiết nhớ dáng gầy cuối đôngLòng anh bóng nắng ngược dòngSông Lam nhè nhẹ sóng buông thẫn thờ .Vọng đâu đây tiếng gọi đòAnh về se sắt cánh cò bay ngangĐành thương lời hẹn nhỡ nhàngSương thoang thoảng mắc mênh mang vào chiều .

Thơ về dòng sông 9. Viết cho sông Lam

Một ngày vềVục mặt vào sông LamTuổi thơ nằng nặng chảyHạt phù sa nghèo nàn khét cháyYêu thương neo lại những con đò .Một ngày vềVục mặt vào bình yênCon sông chìm trong triền miên cõi nhớCon đò neo lại một thời xa …Một ngày vềVốc lại tuổi thơTìm dáng mẹ gầy giữa phù sa chìm nổiCon cò lặn lội bờ sông .Vốc lại cả những rạc gầy mơ ướcCả tiếng hát bên sông nghe đến mặn mòi .Cho bình yên trôiBình yên trôi …

Bài thơ về dòng sông 10: Đêm sông Cầu

Anh qua sông Hồng, sông ĐuốngMùa mưa bọt nước đỏ ngầuKhông biết ở nơi em ởÊm êm một khúc sông CầuTiếng một con tôm búng nướcVó bè ai cất sau sống lưngSao giời lọt qua mắt lướiRơi đầy xuống cả mặt sôngCon sông của người quan họSuốt đời nước chảy lơ thơEm ơi ! Em là cô gáiTừ lâu anh đợi anh chờEm là cô Tấm thảo hiềnĐến giữa đời anh trẩy hộiTình đã trao nhau êm đềmMà vẫn mắt nhìn hoảng sợSông Cầu khi đầy khi vơiChảy ngang qua câu quan họƯớt đầm vạt áo bao ngườiVạt thương ướt cùng vạt nhớEm nói nhẹ như hơi thởAnh nghe để nhớ suốt đời :Giữ tình yêu như giữ lửa ,Đừng quên, đừng tàn, đừng nguôi !Tình yêu có từ phương emĐi qua tháng năm chờ đónTình yêu cũng từ phương anhLửa rừng bồn chồn góc núiTình yêu có từ hai taChẳng đủ gần mà giận dỗiNhà xa, mặt trận càng xaGặp nhau lần nào cũng vộiNgày mai chắc là nhiều nắngNên sao giăng khắp trên đầu

Ngày mai trấn miền ải Bắc

Tựa sống lưng vào đêm sông Cầu .Trên đây là những bài thơ hay về dòng sống do dean2020.edu.vn tổng hợp và san sẻ đến những bạn. Hy vọng qua bài viết này bạn sẽ thấy được thêm những dòng sông ở quê nhà và yêu quê nhà mình nhiều hơn bạn nhé !

Source: https://blogthuvi.com
Category: Blog