Cười “tệ ghế” với những bài thưở mùa đông chế đặc sắc nhất hiện nay

Cười “tệ ghế” với những bài thưở mùa đông chế đặc sắc nhất hiện nay

Sẽ không có gì tuyệt vời hơn khi chúng ta cùng nhau cảm nhận những bài thơ mùa đông chế hấp dẫn. Mùa đông lạnh lẽo, ở bên người mình yêu thương trải qua những phút giây thư giãn đó sẽ là những kỉ niệm đáng giá trong cuộc đời của chúng ta. Cuộc sống luôn bộn bề với những lo toan, vì vậy tại sao chúng ta không dành chút thời gian tận hưởng cuộc sống chớ! Hãy cùng nhau theo dõi bài viết này của chúng tôi nhé!

Image

Những bài thơ mùa đông chế đặc sắc nhất hiện nay

Hãy cùng elead.com.vn cảm nhận những bài thơ mùa đông chế mê hoặc lôi cuốn ngàn like trên Facebook. Mùa đông gợi cho ta sự đơn độc và nỗi nhớ mong da diết, nhưng ở một góc nhìn khác, chúng lại khiến ta cười té ghế với sự hóm hỉnh vui nhộn. Nếu bạn quan tâm, hãy theo dõi ngay giờ đây cùng chúng tôi nhé!

Phiêu du trời xanh

Phiêu du nữa kiếp trời xanh
Một mình sương gió đã thành thói quen
Gió đông khẽ thổi bên thềm
Mùa đông giá lạnh còn thêm quạnh lòng
Biết em đang đợi người mong
Cho anh tạm gác tình nồng em nha!!!

Yêu

Cậu không yêu tớ, tớ vẫn yêu
Ai bảo cậu không yêu tớ nào
Nếu mà không yêu tớ sẽ khóc
Câu sợ khóc nhiều cậu phải yêu

Tớ thấy cậu là tớ cứ yêu
Ai bảo cậu không thích được chiều
Tối nay cậu đi ăn kem với tớ
Để răng cậu rụng chẳng đứa yêu

Tớ mong cậu chẳng đẹp trai
Để tớ được thương cậu mãi hoài
Để tơ lên xe hoa ngày cưới
Hai đứa đẹp đôi như chí phèo…

Thà rằng hai đứa như chí phèo
Nhưng mà hai đứa được gần nhau
Có lẽ rằng tớ đây rất thích
Tình yêu mơ mộng dưới trăng sao

Sợ vợ

Ngồi buồn kiếm chuyện nói chơi
Nhất vợ nhì trời… là chuyện tự nhiên
Đàn ông sợ vợ thì sang
Đàn ông đánh vợ tan hoang cửa nhà
Đàn ông không biết thờ “bà”
Cuộc đời lận đận kể là vứt đi
Đàn ông sợ vợ ai khi
Vợ mình, mình sợ sá gì thế gian!!!

Đàn ông khí phách ngang tàng
Nghe lời vợ dạy là hàng “trượng phu.”
Đàn ông đánh vợ là ngu
Tốn tiền cơm nước, ở tù như chơi.

Lấy nàng từ thuở mười nhăm
Ðến khi mười chín tôi đà năm con.
Nàng thì trông hãy còn son
Tôi thì đinh ốc, bù lon rã rời.

Nắng mưa là chuyện của trời
Tề gia nội trợ có tôi bao thầu.
Suốt ngày cày cấy như trâu
Chiều về rửa chén cũng “ngầu” như ai.

Nấu cơm, đi chợ hàng ngày
Bồng con, thay tã tôi đây vẹn toàn.
Lau nhà, lau cửa chẳng màng
Ôi thời oanh liệt ngang tàng còn đâu.

Nhiều khi muốn hộc xì dầu
Xin nàng nghỉ phép, nàng chau đôi mày.
Nàng đòi thi đấu võ đài
Tung ra một chưởng, chén bay ào ào.

Nhớ xưa mình mới quen nhau
Em ăn, em nói ngọt ngào dễ thương.
Cho nên tôi mới bị lường
Mang thân ngà ngọc cậy nương nơi nàng.

Than ôi thực tế phũ phàng
Mày râu một kiếp thôi đành đi đoong.
Một lòng thờ dzợ sắc son
Còn non còn nước thì tôi còn… thờ.

Ra đường sợ nhất công nông
Về nhà sợ nhất vợ ko nói gì

Đàn ông nể vợ là sang
Ngồi nghe vợ dạy là hạng trượng phu
Đàn ông đánh vợ là ngu
Vừa mất tiền thuốc vừa tù chung thân

Thơ vui vợ nhắn nhủ chồng

Một là anh phải hiền hòa
Sẵn sàng nhận lỗi cho qua mọi điều
Dù sai dù đúng bao nhiêu
Bao giờ lỗi cũng phần nhiều là ta

Hai là anh phải thật thà
Lương bao nhiêu có nộp ra đủ đầy
Giờ giấc cấm chậm một giây
Khai không thành thực thì “đây” giận hờn

Ba anh chịu đựng phải hơn
Cơm khê canh mặn liệu hồn mà chê
Cắn răng nhắm mắt nuốt đê
Kêu lên một tiếng ra đê mà nằm

Bốn anh là nhớ phải chăm
Lau nhà rửa bát âm thầm làm đi
Kiểm tra em thấy việc gì
Làm không vừa ý ấy thì biết tay

Năm cấm chè thuốc rượu Tây
Em mà phát hiện đuổi ngay ra đường
Ngâm rượu dân tộc bổ dương
Ừ thì vài chén quê hương thôi đành

Sáu là em cấm tiệt anh
Đừng có tơ tưởng loanh quanh em nào
Tức lên tay thớt tay dao
Lia tay nhắm mắt chào mào cúc cu

Ngẫm rồi tôi khóc tu tu
Thế thì nào khác đi tù hả em
Nhưng thôi anh quyết thử xem
Chung thân lĩnh án với em sợ gì!

Thơ chế nói xấu vợ

Ngoài trời bỗng nổi cơn giông
Vợ em giở chứng chạy rông ngoài đường
Em nhìn mà thấy thương thương
Vợ em sao lại dở ương thế này.

Hôm rồi nó uống rượu say
Xông phi một phát… vỡ ngay cái bàn.
May mà hàng xóm khuyên can
Không thì nhà cửa nát tan hết rồi.

Thời gian hờ hững nhẹ trôi
Vài hôm lại thấy nó ngồi uống bia.
Nhìn em nó bảo thằng kia
Lại đây quỳ xuống rót bia cho bà.
Em nào có dám kêu ca
Không nhanh nó vả cho 3 phát liền.
Thì ra nó trúng lô xiên
Có tiền trong túi nó liền đi chơi…
Số em lận đận long đong
Nào ai thấu hiểu nỗi lòng em đâu.
Em ngồi than thở mấy câu
Nó liền vác hẳn dao bầu chạy ra
Em đành co cẳng chạy xa
Nó mà vớ được … thành ma có ngày!

Ngoài trời đang đổ cơn mưa
Có cô con gái lưa thưa mặc quần
Làm thơ lòng rối bần thần
Suýt nữa bị lỗi những vần thơ hay
Ý đồ “nhắm mắt xuôi tay”
Cũng tính làm tí “vụt bay thiên đàng”…
Nhưng thơ vần điệu nhẹ nhàng
Thiên hạ thưởng thức cùng vang tiếng cười

Biết bao ánh mắt không rời
Quần xanh lấp ló buông lơi vãi vồn.
Sóng lũ đang đánh dập dồn
Nhà thơ xin phép thả hồn vào tranh:
“Trên trời mưa đổ xung quanh
Dưới đất lộ chiếc quần xanh gần hàng
Bàn tay cô ấy dịu dàng
Nâng chiếc váy mỏng nhẹ nhàng dịu êm

Mong sao mai nắng bên thềm
Có ba có mẹ ngồi têm cơi trầu
Rồi sang bên ấy xin cầu
Hôn em năm tới… đậm sâu nghĩa tình”

Đông đã về se sắt những trang thơ
Tình đã mất, cả đời mơ nuối tiếc
Còn lại thôi chút ân tình cách biệt
Rầu rĩ cuộc đời, oán kiếp đơn côi

Bài thơ tình tôi đang viết cho tôi
Cơn gió lạnh cuốn rời xa mơ ước
Đến nơi nao nếu người em thấy được
Xin hãy động lòng, dừng bước tâm giao

Tôi vẫn yêu em như những ngày nào
Nghe ký ức thường dâng trào khao khát
Hoài niệm tiếng yêu làm sao lạnh nhạt ?
Nhung nhớ tràn đầy, Đông hát ai nghe ?

Từ độ em đi tâm trí nặng nề
Thơ tôi viết em đâu hề xao xuyến
Như dòng sông nước vẫn xuôi về biển
Thương nhớ dụm dành… lại tiễn ra khơi

Em đành co cẳng chạy xa
Nó mà vớ được … thành ma có ngày!
Ngẫm rồi tôi khóc tu tu
Thế thì nào khác đi tù hả em
Nhưng thôi anh quyết thử xem
Chung thân lĩnh án với em sợ gì!

Tình yêu thời nay

ANH… thề anh chỉ mình em
Yêu… lắm hình ảnh Lọ Lem láng giềng
Em… đẹp như một nàng tiên
Là… anh say đắm đảo điên lâu rồi

Anh… thơm tâm trạng bồi hồi
Nói… không ngoa chứ giống ngồi đống than
Thật… lòng anh muốn sang trang
MẸ… thì mong mỏi có nàng dâu xinh

Anh… vốn trọng chữ Nghĩa — Tình
Bảo… sao đôi lứa chúng mình thương nhau
Nói… sao đẹp mối tình đầu
Dối… lòng hai đứa qua cầu gió bay

Tớ vẫn yêu em như những ngày nào
Nghe ký ức thường dâng trào khao khát
Hoài niệm tiếng yêu làm sao lạnh nhạt ?
Nhung nhớ tràn đầy, Đông hát ai nghe ?

Nhìn em nó bảo thằng kia
Lại đây quỳ xuống rót bia cho bà.
Em nào có dám kêu ca
Không nhanh nó vả cho 3 phát liền.
Thì ra nó trúng lô xiên
Có tiền trong túi nó liền đi chơi…
Số em lận đận long đong
Nào ai thấu hiểu nỗi lòng em đâu !

Em ngồi than thở mấy câu
Nó liền vác hẳn dao bầu chạy ra.
Em đành co cẳng chạy xa
Nó mà vớ được … thành ma có ngày !

Xem thêm  Cách gửi đồ, gửi hàng xe Phương Trang