Tại sao các thuộc địa Pháp lại trở nên nghèo?

Xin chào các bạn! Trước đây, chúng ta đã nhận được nhiều câu hỏi về việc tại sao các thuộc địa của Pháp lại nghèo. Để đáp ứng tò mò và mở rộng kiến thức của mọi người, hôm nay chúng ta sẽ dành thời gian để thảo luận về vấn đề này.

Trước tiên, chúng ta cần hiểu rằng việc các thuộc địa của Pháp trở nên nghèo không chỉ là vấn đề riêng của Pháp. Thực tế, các đế quốc thực dân khác cũng có thuộc địa nghèo. Chúng ta có thể tưởng tượng rằng mọi đế quốc thực dân đều có các thuộc địa để hình dung.

Hãy nhìn vào bản đồ, các thuộc địa của Pháp được đánh dấu màu xanh, trong khi thuộc địa của Anh được đánh dấu màu đỏ. Cả hai đế quốc này đều có các thuộc địa nghèo ở Châu Phi. Tuy nhiên, nói dựa vào số liệu để đánh giá không phải là cách hoàn hảo, vì quá trình hình thành các thuộc địa giàu có rất khác với các thuộc địa nghèo.

Chúng ta sẽ tìm hiểu thêm về quá trình này ở video sau, nhưng bây giờ chúng ta sẽ tiếp tục tìm hiểu về vấn đề tại sao các thuộc địa của Pháp lại nghèo. Chúng ta sẽ tập trung vào thời kỳ từ thế kỷ 18 đến 20.

Pháp có hai khu vực thuộc địa chính, Đông Dương và Tây Phi. Đông Dương được mệnh danh là “viên kim cương” vì có nhiều loại hương liệu mà người châu Âu chưa từng biết đến. Tuy nhiên, nó cũng nghèo về tài nguyên thiên nhiên và công nghệ. Năm 1858, Pháp xâm lược Việt Nam tại Đà Nẵng và bắt đầu chinh phục các khu vực khác trong thời gian hơn 3 thập kỷ.

Xem thêm  10 Sự Thật Thú Vị Bạn Chưa Biết Về Thế Giới Xung Quanh

Trong nỗ lực chinh phục châu Phi, Pháp đã chiếm ngưỡng nào cho phát đã coi là cột mốc đánh giá việc chinh phục thành công của thực dân Pháp. Các đế quốc châu Âu khác cũng đua nhau tranh giành tại Châu Phi vì có rất nhiều kim loại quý như vàng và kim cương. Hơn nữa, Châu Phi có rất ít nhà nước tồn tại biên giới hầu hết chưa được Cắm mốc và người dân cũng khá lạc hậu, dễ dàng để các nước châu Âu cai trị và bóc lột sức lao động của nô lệ.

Pháp thực hiện chính sách cai trị thuộc địa không phải là duy nhất. Họ sử dụng vũ lực, mặt tiền và các phương pháp khác nhau để mua và quản lý thuộc địa. Một trong số đó là chính sách chia để trị. Pháp gây chia rẽ giữa các tầng lớp người bản địa và giữa các dân tộc khác nhau. Ví dụ, người bản địa sẽ được ưu tiên đóng thuế thấp hơn so với người bản lương. Mặt khác, Pháp cũng khơi gợi hận thù và xung đột giữa các dân tộc thiểu số ở Lào và Campuchia nhằm phá vỡ tình đoàn kết chống lại giặc. Một trong những biểu hiện cao nhất của sự chia rẽ này là việc thành lập các đội quân bản địa để chống lại người bản xứ.

Hơn nữa, Pháp cũng tạo ra một chính quyền đồng nát, bù nhìn hoặc xóa bỏ hoàn toàn chính quyền hiện có. Họ sử dụng vũ lực, mặt tiền và các biện pháp khác để mua và bán thuộc địa. Chính quyền mới này thường được thiết lập để giữ quyền lực tuyệt đối và đàn áp bất kỳ thế lực chống đối nào. Một chính sách khác cũng được gọi là “chia để trị”, Chúng tạo ra sự chia rẽ giữa tầng lớp người bản địa và giữa các dân tộc khác nhau. Chính quyền Pháp tạo ra mâu thuẫn giữa các dân tộc làm cho họ hận thù và sát hại lẫn nhau.

Xem thêm  Anh Hùng BÙI XUÂN BÍNH: Chiến Thắng Dương Liễu - Đèo Nhông Khiến Xe Bọc Thép Mỹ Cũng Hoảng S

Để duy trì sự chia rẽ này, Pháp đã thành lập các đội quân bản địa để chống lại người bản xứ. Thông qua việc mua chuộc và tham nhũng, Pháp đã biến người bản địa trở thành tay sai, làm phiếu cho chính quyền. Họ cũng tạo ra văn hóa truyền thống liên quan đến rượu và thuốc phiện, khiến người dân trở thành nghiện. Đối với mỗi 1.000 ngôi làng, có đến 1.500 đại lý bán lẻ rượu và thuốc phiện. Đó chính là mục đích của Pháp, tàn bạo và không quan tâm đến sự phát triển và kinh tế trong lĩnh vực công nghiệp.

Pháp tập trung vào việc khai thác mỏ và xuất khẩu các loại khoáng sản, nhưng không đầu tư vào cơ sở chế biến, cảng biển hay đường xá tại thuộc địa. Ví dụ, tính đến năm 1914, hệ thống đường sắt của Anh tại các thuộc địa là hơn 210.000 km, trong khi của Pháp chỉ có 6.000 km. Trong lĩnh vực nông nghiệp, Pháp tập trung vào việc xây dựng các đồn điền trồng cây xuất khẩu để phục vụ cho chính quốc, chứ không phải để ổn định cuộc sống ở thuộc địa. Chính quyền Pháp bắt người dân bản địa lao động với giá rẻ hoặc thậm chí không công để đạt mục tiêu bóc lột sức lao động và suy tàn nền nông nghiệp truyền thống của các dân tộc nơi đó. Đồng thời, Pháp thiết lập một số ngân hàng với mục đích trả lương cho bộ máy cai trị và cho vay nặng lãi.

Xem thêm  Những Cuộc Tình Ngoài Nhân Gian Chấn Động Sài Gòn Của Nguyễn Văn Thiệu

Cuối cùng, khi hàng hóa được sản xuất ra quá nhiều nhờ bóc lột sức lao động từ thuộc địa, chúng không thể bán hết. Do đó, hàng hóa này được mang trở lại các thuộc địa để bán cho người dân. Thường thì hàng hóa này đã quá hạn sử dụng, và người dân vẫn phải chấp nhận mua với giá cao. Hơn nữa, còn có hàng trăm hợp đồng khác mà Pháp đã buộc người dân phải chấp nhận, như đi mưu sinh xa xứ. Trong khi công nhân chỉ được hưởng một ít trong số hàng triệu sản phẩm mà họ đã sản xuất, chính sách bóc lột của Pháp đã khiến thuộc địa trở nên nghèo và gây thiệt hại to lớn.

Vậy là chúng ta đã tìm hiểu được những nguyên nhân chính khiến các thuộc địa của Pháp trở nên nghèo. Trong video tiếp theo, chúng ta sẽ tìm hiểu về tại sao các thuộc địa của Anh lại giàu hơn. Nếu bạn quan tâm, hãy để lại bình luận ở dưới video này. Xin chào và hẹn gặp lại các bạn!

Ảnh được lấy từ nguồn: Unsplash