Kể về một lần em mắc khuyết điểm khiến thầy, cô giáo buồn – Trường THPT Thành Phố Sóc Trăng

Tham khảo dàn ý cùng một số bài văn mẫu kể về một lần em mắc khuyết điểm khiến thầy, cô giáo buồn được THPT Sóc Trăng biên soạn và tổng hợp dưới đây.

Đề bài : Em hãy kể lại một lần em mắc khuyết điểm khiến thầy, cô giáo buồn

Dàn ý kể lại một lần em mắc khuyết điểm khiến thầy ( cô ) giáo buồn

I. Mở Bài:

Bạn đang xem : Kể về một lần em mắc khuyết điểm khiến thầy, cô giáo buồn
Thứ hai tuần trước vì ở nhà ham chơi, không học bài để kiểm tra môn Lý nên tôi đã có hành vi sai lầm là mở sách và tập trong giờ kiểm tra. Chính điều này đã làm cho cô giáo buồn .

II. Thân Bài

1/ Sự việc mở đầu:

  • Đi học về, ăn cơm xong, tôi định lên phòng học bài chuẩn bị cho giờ kiểm tra Lý ngày mai.
  • Thằng bạn bên cạnh nhà qua rủ tôi đi chơi điện tử – một trò chơi tôi rất thích – tôi đi ngay, định chơi một lát rồi về nhà học bài.

2/ Sự việc diễn biến:

  • Trò chơi hấp dẫn quá nên tôi về nhà khá trễ.
  • Tôi bị bố mắng: đi học về không lo học bài mà lại đi chơi (may là bố không biết tôi đi chơi điện tử, nếu không thì tôi ốm đòn). Bố bảo tôi về phòng học bài.
  • Tôi lí nhí xin lỗi bố và nhanh chân về phòng. Lúc đi ngang qua phòng anh trai, tôi thấy ti vi đang chiếu phim “Hiệp sĩ bóng đêm”. Sao lại nhiều thứ hấp dẫn thế này? Làm sao đây? “Xem một tí thôi rồi về học bài” – tôi tự trấn an mình.
  • Phim kết thúc khá muộn, hai mắt tôi díu lại. Tôi ngủ một mạch đến sáng.
  • Tôi choàng tỉnh và quáng quàng chạy đến lớp.
  • Tiết đầu là giờ kiểm tra Lý. Cả lớp im phăng phắc vì ai cũng chăm chú làm bài.
  • Tôi vô cùng bối rối. Đầu óc trống rỗng không một chữ thì làm sao? Trong đầu tôi hiện rõ điểm không tròn vo như giễu cợt và cây roi mây trên tay bố. – Thôi, đành liều vậy. Tôi mở vở bài tập và sách giáo khoa ra. Mặt lấm lét vừa chép vào bài kiểm tra vừa canh chừng cô giáo.
  • Đúng là “Thiên bất dung gian”. Tôi đang cặm cụi chép thì cô giáo xuất hiện. Tôi nhanh chóng gấp sách vở cất vào ngăn bàn. Cô gọi tôi đứng lên. Cả lớp đổ dồn những cặp mắt nhìn tôi. Tôi chối phắt ngay nhưng trước những lời lẽ chân tình của cô tôi đã cúi đầu nhận lỗi. Mặt tôi nóng ran, tôi vô cùng xấu hổ.

3/ Sự việc kết thúc:

  • Cô bảo tôi xuống phòng giám thị và viết bản kiểm điểm.
  • Tôi vô cùng ân hận, xin lỗi cô và hứa không bao giờ tái phạm.
  • Cô tha lỗi cho tôi và khuyên tôi nên chăm học và phải trung thực nhận lỗi.

III. Kết Bài

  • Tôi vô cùng ân hận trước lỗi lầm của mình.
  • Tự hứa với bản thân sẽ bỏ hết trò chơi vô bổ, chăm lo học hành để bố mẹ vui lòng và thầy cô không buồn nữa.

— — –

Những bài văn mẫu kể về một lần em mắc khuyết điểm khiến thầy, cô giáo buồn được nhìn nhận cao

Bài văn mẫu 1
Là học viên, chắc rằng ai ai cũng đã một lần lầm lỗi, phạm sai lầm đáng tiếc khiến cho thầy cô phải buồn chán. Ngay cả tôi cũng vậy, chỉ vì một lần không học bài môn Lý, tôi đã bị điểm kém khiến cho cô giáo phải buồn lòng rất nhiều về tôi. Mặc dù cô đã tha thứ cho tôi nhưng tôi cũng không thể nào quên được việc mình đã làm ngày hôm ấy .
Tối hôm đó, tôi đã xem kĩ thời khóa biểu để sẵn sàng chuẩn bị bài cho ngày hôm sau. Tôi nhìn vào thời khóa biểu và không thấy môn nào phải học bài cả, ngoại trừ môn Lý. Tôi định học bài nhưng vì làm biếng và chủ quan cho rằng, lần trước tôi đã trả bài và được điểm cao rồi nên không cần phải học bài làm gì nữa mất công. Thế là, sửa soạn cặp xong, tôi liền chạy đi xem ti vi cho thỏa thích. Sáng hôm sau. vào lớp học, những bạn thì ríu rít ôn bài trong khi đó, tôi thì chỉ lo ngồi tán gẫu chuyện trên trời, dưới đất với lũ bạn. Ít phút sau, cô giáo từ ngoài cửa bước vào lớp. Chúng tôi đứng dậy chào cô một cách nghiêm trang. Cô gật đầu chào chúng tôi rồi ra hiệu được cho phép ngồi xuống. Cô cất giọng nói : “ Cả lớp lấy giấy ra làm kiểm tra mười lăm phút ”. Nghe xong câu nói ấy, tôi bất giác giật mình và mở màn lo ngại. Tôi luống cuống lấy tập ra định xem được phần nào hay phần đó nhưng không kịp nữa rồi. Cô khởi đầu đọc đề, tôi viết đề vào giấy kiểm tra mà trong lòng lo âu, thấp thỏm. Cô đọc đề xong, những bạn ai nấy đều tập trung chuyên sâu làm bài, riêng tôi thì nhìn vào đề bài, nó biết tôi nhưng tôi nhìn nó sao mà lạ lẫm. Tay tôi như không cầm nổi cây viết, vừa viết vừa tẩy xóa trong khi đó những bạn xung quanh thì rất là tỉnh bơ mà làm bài. Thời gian trôi qua nhanh thật ! Sắp hết thời hạn mất rồi ! Chỉ còn vài phút là phải nộp bài trong khi đó tờ giấy kiểm tra của tôi trắng tinh thật đẹp bởi chưa có chữ viết làm bài nào trong đó cả .
Lúc ấy, tôi hoảng loạn thật sự, loay hoay hỏi bài những bạn xung quanh. Nhưng ngoài những cái phủ nhận và ánh mắt thương hại, tôi chẳng nhận được điều gì khác bởi ai ai cũng đều đang chạy hối hả với thời hạn cho bài làm của mình. Ngay lúc đó, tôi chỉ muốn gục đầu xuống bàn và khóc thôi. Cuối cùng thì thời hạn làm bài cũng qua đi, những bạn ai cũng nộp bài với bài làm đầy chữ và khuôn mặt tự tin còn riêng tôi thì chỉ có tờ giấy trắng. Tôi tự nhiên thấy mũi mình hơi cay cay, khóe mắt từ từ trào ra những dòng lệ muộn màng nhưng tôi cũng cố gắng nỗ lực kìm nén lại vì không muốn cô và những bạn thấy điều tệ hại đó. Tối hôm đó, về nhà, trong lòng tôi rối như tơ vò với biết bao lo âu không yên, không dám đối lập với ba mẹ của mình. Tôi lẳng lặng đi ngủ .
Sáng hôm sau, tôi vào lớp với khuôn mặt vẫn vui tươi như ngày nào. Nhưng đến khi cô phát bài ra tôi mới sực nhớ chuyện ngày hôm qua và mở màn lo ngại cho số điểm của mình. Tôi cầm bài làm trên tay, nhìn vào số điểm. Con số 0 thật là to tướng, cô khởi đầu ăn được điểm, cô đọc tên những bạn rồi đến lượt tôi. Lúc đó, tim tôi giật thót lên. Tôi đứng dậy và mạnh dạn nói : “ Dạ thưa cô, tám ạ ! ”. Cô không hoài nghi gì mà cứ ghi vào sổ. Tôi thở phào nhẹ nhõm ngồi xuống. Nhưng rồi tôi lại cảm thấy bồn chồn, không dễ chịu trong lòng. Cảm giác ấy làm tôi bứt rứt đến không dễ chịu .
Vài ngày sau, tôi gặp cô, nói với cô thực sự sau bao ngày tôi tâm lý, đắn đo. Cô không nói gì, chỉ sửa điểm lại cho tôi đúng với số lượng thật của mình. Lúc ấy, trông nét mặt cô khá nghiêm trang pha lẫn trong đó là một chút ít buồn rầu, tuyệt vọng. Tôi xin lỗi cô lần nữa và quay về chồ ngồi. Trong suốt buổi học đó, tôi có cảm xúc như khi nào cô cũng nhìn tôi. Nhưng tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì mình đã dám quả cảm nhận lỗi và thay thế sửa chữa sai lầm đáng tiếc .
Qua bài học kinh nghiệm đó, tôi thấy mình thật có lỗi với cô. Tôi mong rằng mọi người đừng khi nào giống như tôi, điều đó không tốt và sẽ khiến cho những người xung quanh mất niềm tin với tất cả chúng ta. Riêng tôi, tôi sẽ nỗ lực học tập siêng năng, siêng năng hơn để không phải làm cho thầy cô, cha mẹ buồn lòng nữa .
Tham khảo thêm : Nghị luận bàn về câu nói có tài mà không có đức là kẻ vô dụng
Bài văn mẫu 2
Tôi thường tự hào vì mình luôn “ nổi tiếng ” với những trò quậy phá của mình. Có khi tôi rúc đầu vào bãi cát, chờ ai đi ngang qua là “ hù ” một cái. Cũng có lúc tôi treo mấy bịch nước lên cành cây, chỉ cần một bóng hình thân quen trên nẻo đường xa tiến lại là “ ùm ” một cái “ mát lạnh tâm hồn ”. Chính cho nên vì thế nên tôi được tôn lên làm “ hiệp nữ giang hồ ”, oai như … cóc. Tuy vậy những trò quậy phá của tôi không làm ai giận, đơn thuần vì tôi biết “ lựa người mà thí nghiệm ” thôi. Vậy mà có lúc tôi không hề quậy phá nghịch ngợm thì tôi lại gây ra những lỗi lầm khiến cho “ nạn nhân ” của tôi buồn vô hạn. “ Nạn nhân ” mà tôi nói tới chính là cô giáo chủ nhiệm của tôi năm ngoái. Hễ mỗi khi nhớ lại là tôi thấy bứt rứt không dễ chịu trong lòng .
Đó là một câu truyện buồn năm lớp bảy của tôi. Một năm rồi nhưng tôi nhớ rất rõ. Vào một buổi sáng thứ hai, trời đẹp, cảnh đẹp, người cũng đẹp nhưng chỉ có tôi là không đẹp chính bới tôi đang buồn rầu, lo ngại và bồn chồn – bài viết khảo sát ra về nhà tôi chưa triển khai xong để nộp cho cô giáo. Giờ chào cờ hôm ấy tôi chẳng nghe được gì và cũng chẳng vui tươi gì. Đáng lẽ lúc đó tôi hoàn toàn có thể “ tranh thủ ” lấy ra viết tiếp nhưng chẳng hiểu sao tôi lại không làm mà cứ ngồi thừ ra. Khi tiết chào cờ kết thúc, có lớp lũ lượt ra về, có lớp vào học tiếp ca sau. Còn bảy đứa trong đội tuyển chúng tôi, gồm có Oanh, Vi, Nhi, Duyên, Phương, Tú phải ở lại để học tu dưỡng thêm. Chúng tôi chờ rất lâu mà cô vẫn chưa đến. Đứa than vãn : “ Bài của tui dở ẹc à ! ”, đứa thì thảnh thơi : “ Tui làm cũng tạm ổn ”. Chúng nó vui tươi chuyền bài cho nhau xem, bình phẩm tán loạn. Nhưng trong nhóm có nhỏ Oanh với tôi chưa làm bài. Tranh thủ nó xộc vào thư viện và mở vở làm liền, tôi cũng vội lao theo. Nhưng vừa viết được dăm ba câu, tôi lại bị những câu truyện của mấy bạn làm bài rồi cuốn theo. Vui quá ! Thế là bài vở lo ngại hay bồn chồn tôi đều dẹp sang một bên …
suốt thời hạn chờ đón ấy chúng tôi đi lòng vòng quanh sân trường, rồi ngồi trên ghế đá tán dóc đủ mọi thứ chuyện trên trời dưới đất, cười đùa ầm ĩ rồi chạy xuống căng tin mua quà ăn vặt. Thỉnh thoảng nhớ lại vụ bài tập về nhà tôi cũng có lo có sợ nhưng những trò vui mê hoặc quá nên nó khiến tôi nhắm mắt làm ngơ, và tự nhủ : “ Trễ quá rồi, chắc cô không đến đâu. Vả cô có đến thì cũng không nhớ việc ra bài cho chúng tôi đâu mà lo. ” Đến khi cái Oanh làm xong bài, hãnh diện đem ra khoe với chúng tôi thì nỗi thấp thỏm của tôi đã thành nỗi buồn. Vậy là trong cả nhóm đứa nào cũng có bài, chỉ trừ tôi, mà tôi lại là đứa học cũng khá và được cô đặt niềm tin lớn nhất trong đội chứ đâu phải thông thường …
Đang lo buồn, thì kia rồi, bóng hình quen thuộc của cô giáo đang Open ngoài cổng trường. Giờ “ tử hình ” cũng đã đến. Cô giáo vội vã vào phòng học quen thuộc dành riêng cho đội chúng tôi. Cô xin lỗi vì có việc nhà đột xuất nên đã đến trễ khiến chúng tôi phải chờ, rồi cô lặng lẽ ngồi vào bàn và nghiêm nghị nhắc chúng tôi : “ Nộp bài khảo sát đi những em ! ”. Các bạn lẹ làng chuyển bài cho cô. Khi cô xem sơ qua xấp bài thì kinh ngạc lên tiếng : “ Sao chỉ có sáu bài vậy những em ? Em nào chưa làm bài vậy ? ”. Và tôi cúi gầm mặt ngần ngại lên tiếng nghe hai má nóng bừng : “ Thưa cô, em ạ ! ”. Cô chuyển hướng nhìn sang tôi không bằng lòng. Những trách móc của cô lúc đó chẳng có gì sai, nhưng chẳng hiểu sao lúc đó tôi giận ngược lại cô. Tôi bướng bỉnh lên tiếng : “ Nhưng em bận lắm ạ ! Đây đâu có phải là bài kiểm tra định kì quan trọng đâu cô ! ”. Tôi nói là nói vậy thôi chứ tôi biết rất rõ đây là bài khảo sát năng lượng đợt một cho đội chúng tôi, và hoàn toàn có thể thầy giáo hiệu trưởng sẽ kiểm tra hiệu quả ngay hôm sau .
Chính vì thế nên, sau khi câu nói bướng vừa vọt ra khỏi miệng tôi, là một sự hối hận vây kín. Mặt cô tôi đanh lại, ánh mắt như có một đám mây mờ thoáng qua đầy vẻ tuyệt vọng và lạnh lẽo làm thế nào ! “ Lấy sách ra, ngày hôm nay ta học thơ những em ! ” – mãi đến năm phút sau cô giáo mới cất tiếng. “ Ôi. Cô giáo muôn vàn kính yêu của em. Thật sự em đã quá ngu dốt và hỗn xược khi khi mở miệng ra để nói với cô câu ấy. ” Và tôi biết là cô đã giận tôi ghê gớm lắm vì suốt buổi học hôm đó cô không nhìn tôi và không nói với tôi một câu nào. Sau đó cô vẫn còn buồn, dù liền hôm sau đó tôi đã mang bài đến nộp cho cô. Tôi không dám xin lỗi cô vì thái độ lãnh đạm ấy nhưng trong lòng luôn ray rứt rằng không biết cô có bị thầy hiệu trưởng khiển trách vì lỗi không quản lí tốt học viên không ?
Từ hôm ấy, ý thức tôi gần như suy sụp, cứ vẩn vẩn vơ vơ. Tôi không còn tinh nghịch trêu ghẹo chọc phá mọi người như lời tôn xưng là “ hiệp nữ giang hồ ” nữa. Lúc nào tôi cũng nghĩ đến “ chuyện ấy ”. Tôi vừa giận mình kinh điển vừa hối hận tràn ngập. Nhưng có hối cũng cũng đã muộn rồi. Người ta cho rằng “ Lời nói gió bay ” nhưng với tôi thì lời đã nói ra rồi thì không sao rút lại được ? Và dù tôi có cố cách mấy cũng vẫn không dám lại gần cô để nói một lời xin lỗi và mong cô tha thứ cho tôi. Tôi biết cô bao dung lắm nhưng nỗi day dứt ấy cứ bám theo tôi mãi ( vì chỉ một tuần sau là cô lại vui tươi trò chuyện cùng tôi như không có gì xảy ra vậy ) .

Đến bây giờ, khi tôi đã là một học sinh lớp tám rồi, tôi vẫn chưa thể mở miệng nói lời xin lỗi cùng cô, vì tôi quá rụt rè và ngại ngùng hay vì mặc cảm tội lỗi tôi cũng không phân biệt được. Tuy vậy trong lòng tôi lúc nào cũng vang lên bốn tiếng: “Em xin lỗi cô!” với hi vọng điều thầm kín này sẽ đến với cô như một phép màu tôi vẫn thường đọc thấy trong cổ tích để cô không còn phải buồn vì những đứa học trò vì ham chơi mà phát ngôn vô tâm như tôi.

Các bạn ạ ! Thầy cô là những người đã sinh ra tất cả chúng ta lần thứ hai, những con người ấy vĩ đại không khác gì cha mẹ ta vậy. Vì thế ta không được làm những điều sai lầm, mắc những lỗi lầm không đáng có để thầy cô phải buồn. Ta phải ghi nhận kính trọng yêu quí thầy cô như cha mẹ tất cả chúng ta, đừng làm gì để phải hối hận ray rứt suốt cuộc sống. Câu chuyện buồn của tôi sẽ là bài học kinh nghiệm đáng nhớ không những cho tôi mà cho cả những ai là học trò. Hi vọng bài viết nhỏ của tôi sẽ bật lên được lời xin tha lỗi đến với cô – cô giáo yêu quí của em. Như vậy tôi mới thôi day dứt về mình .
Bài văn mẫu 3
Trong cuộc sống của mỗi con người, ai chẳng có lần mắc lỗi. Lỗi lầm, khuyết điểm là một phần không hề thiếu để mỗi tất cả chúng ta hoàn toàn có thể trưởng thành và lớn lên. Tôi cũng đã từng mắc những khuyết điểm khiến cho thầy cô giáo phải buồn. Đó là kỉ niệm của năm học lớp 8 .
Tôi là một đứa nghịch ngợm trong lớp. Cái tuổi này là tuổi thích được biểu lộ và được người khác công nhận mình là người lớn nhất. Nên khi ấy, cái tôi của tôi rất lớn. Chỉ cần không vừa lòng mình, tôi chuẩn bị sẵn sàng tỏ thái độ không dễ chịu ngay. Thậm chí còn chuẩn bị sẵn sàng gây gổ, đánh nhau với những bạn khác nữa. Thế nhưng thành tích học tập của tôi luôn nằm trong top 10 của lớp. Các cô vì vậy cũng một mắt nhắm, một mắt mở cho qua. Chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng. Chính do đó mà tôi ngày càng được đà, lấn lướt hơn .
Hôm ấy, tôi đến lớp sớm. Tiết tiên phong của buổi học thời điểm ngày hôm nay là tiết Văn. Nằm bò trên bàn nhìn những bạn lục tục đi vào lớp, tôi đang tâm lý xem có trò gì mới hoàn toàn có thể chơi trong giờ hay không. Trong đầu tôi chợt lóe lên một cái. Tôi nghĩ ra game show mới rồi. Hôm trước tôi có mua một chút ít bột màu, vẫn còn để trong cặp sách. Tiếng trống vang lên báo hiệu giờ vào lớp đã đến. Cả lớp ra ngoài xếp hàng. Mình tôi ngồi lại lớp vì lí do chân bị đau, vận động và di chuyển không được. Chờ những bạn ra ngoài hết, tôi lấy gói bột màu trong cặp ra ngoài, đi lên phía bình nước, đổ tổng thể vào rồi lấy một chiếc đũa, khuấy đều lên. Xong xuôi, tôi quay trở lại chỗ ngồi của mình như không có chuyện gì .
Tiết học khởi đầu như mọi ngày, cho đến khi cô Thủy – cô giáo dạy Văn, cũng là cô chủ nhiệm của tôi đến bình nước để lấy một cốc nước thì mọi thứ đã không thông thường nữa. Cô vừa mở vòi để nước chảy xuống liền hoảng loạn đánh rơi khiến cái cốc rơi xuống vỡ tan tành. Cả lớp giật mình, ồn ảo hẳn lên. Dưới sàn nhà nước lênh láng, một màu đỏ rực chói mắt. Cả lớp ngỡ ngàng. Mấy bạn nam trong lớp chạy lên chỗ cô, mở bình nước để nhìn xem. Cả bình nước đều chuyển sang màu đỏ rực. Cô Thủy bình tĩnh lại, bảo mấy bạn nam lấy chổi để lau sàn cẩn trọng tránh những bạn bị trượt ngã. Rồi bảo mấy bạn khác bê bình nước đi đổ. Cô đi lên phía bàn giáo viên, ngồi xuống nhìn cả lớp. Không biết có phải do chột dạ hay không mà tôi cảm thấy ánh mắt cô tập trung chuyên sâu vào tôi. Nhưng không, cô tĩnh mịch một lúc rồi nói :
– Bạn nào trong lớp mình đã thao tác này ?
Cả lớp lại nhao nhao nhao lên, làm gì có ai mà rảnh rỗi đi bày trò ra làm gì, và cũng không ai nhận mình làm. Tôi ngồi yên, không hùa theo mấy đứa trong lớp cãi cự. Cô Thủy nhìn tôi, tim tôi nảy mạnh lên một cái, chẳng nhẽ cô biết là tôi làm luôn rồi sao ? Rõ ràng lúc tôi đổ túi bột vào thùng nước, không có ai trong lớp cơ mà. Sao mà cô biết được ? Nghĩ thế tôi thấy vững tin hơn, vẫn ngồi yên như không có chuyện gì xảy ra. Cô dừng ánh mắt ở tôi lâu hơn. Càng lúc tôi càng thấy chột dạ. Cô nói, giọng nghiêm khắc hơn :
– Cô hỏi lại, bạn nào trong lớp đã thao tác này ?
Cả lớp đang ồn ào tự nhiên im phăng phắc. Có lẽ vì chưa khi nào cô lại nói với lớp bằng giọng điệu ấy. Trong ấn tượng của chúng tôi, cô Thủy là một cô giáo rất hiền lành, thân thiện, thân thiện, chưa khi nào cô biết nổi cáu với ai cả. Thế nhưng thời điểm ngày hôm nay, cô bỗng nghiêm giọng chỉ vì một việc mà tôi cho là không to tát lắm. Vì mọi người cũng chưa ai uống phải thứ nước pha bột màu ấy. Không khí trong lớp trở nên căng thẳng mệt mỏi hơn khi nào hết. Cô vẫn nhìn chúng tôi, nhưng cả lớp không một ai đứng lên nhận lỗi. Tất nhiên là thế rồi, vì người làm là tôi mà, tôi không nhận thì làm gì có ai nhận lỗi nữa .
Tôi thấy cô nhìn về phía tôi nhiều hơn, ánh mắt cô như mong đợi điều gì đó. Tôi thấy thật lạ mắt. Chắc chắn cô đã biết là do tôi làm và đang chơ tôi thú tội đây mà. Nhưng nếu tôi thú tội thì tôi sẽ phải chịu cơn thịnh nộ của cô, còn mất mặt nữa. Nếu không nhận tội thì, đôi mắt mong đợi kia của cô … Cuối cùng, tiếng trống hết giờ vang lên khiến cho cả lớp thở phào, không khí căng thẳng mệt mỏi của lớp cũng không còn. Cô Thủy thu dọn đồ vật của mình rồi nói với chúng tôi trước khi rời khỏi lớp :
– Cô rất buồn !
Nói rồi, cô liếc nhìn tôi rồi đi lên phòng giám hiệu. Cả buổi học hôm đấy tôi cứ nghĩ mãi về ánh mắt của cô lúc cuối giờ. Tôi thấy trong ánh mắt cô là sự tuyệt vọng rất lớn, cả một nỗi buồn bao trùm nữa. Tôi cứ nghĩ tới ánh mắt của cô mà không sao tập trung chuyên sâu vào bài học kinh nghiệm của những thầy cô trên lớp được. Cuối cùng tôi quyết định hành động sẽ ở lại gặp cô để thú nhận tội lỗi của mình. Tôi biết, cô sẽ tha thứ cho tôi thôi. Hết giờ học, tôi chậm rãi thu dọn sách vở. Chờ những bạn về hết, tôi định đi tìm cô thì thấy cô đã đứng trước cửa lớp, như thể cô biết chắc tôi sẽ ở lại vậy. Tôi tiến lại phía cô, khẽ nói :
– Cô ơi, em … em xin lỗi. Em là người đã đổ bột màu vào bình nước cô ạ. – Tôi ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt cô vẫn nhìn tôi chú ý, như đang chờ tôi nói tiêp, em chỉ muốn đùa một chút ít thôi. Em không ngờ cô lại giận giữ như vậy. Cô ơi, em thực sự xin lỗi cô ạ !
Cô tĩnh mịch một lúc rồi mới nói, vẫn bằng giọng nói nghiêm khắc như lúc trên lớp :
– Cô thật sự rất giận Phong ạ. Em có biết đây là lần thứ mấy em bày trò nghịch ngợm như thế rồi không ? Những lần khác không nói, nhưng lần này cô nghiêm khắc phê bình em. Bột màu em mua, em có biết nó dùng đề làm gì không ? Người uống chắc như đinh sẽ bị ảnh hưởng tác động, em đổ vào nó, tiếp xúc trực tiếp em có bị ảnh hưởng tác động không Phong ? Em đã bao nhiêu tuổi rồi ? Bao giờ em mới chịu lớn ?
– Em … em … – Tôi đứng trước mặt cô ấp úng
– Cô muốn em tâm lý về những việc mà em đã làm, một cách thật tráng lệ, Phong ạ. Em đã lớn và em sẽ phải học cách chịu nghĩa vụ và trách nhiệm về việc làm của mình, dù lớn hay nhỏ. Cô tin là em hiểu những gì cô nói. – Giọng cô dịu lại, giờ đây em còn ở đây, cô vẫn hoàn toàn có thể bảo phủ những em, nhưng mai này khi những em lớn lên và ra ngoài đời kia, nếu em không vững vàng, không đủ can đảm và mạnh mẽ, không biết cách cư xử, họ sẵn sàng chuẩn bị chà đạp em. Em hiểu chứ ?
– Vâng, em hiểu cô ạ. Em cảm ơn cô ! – tôi nói lí nhí .
Mãi đến tận giờ đây, tôi mới hiểu những lời dạy của cô có giá trị với tôi như thế nào. Tôi đã làm cô buồn lòng, tôi rất hối hận vì điều đó. Nhưng cũng cho nên vì thế mà tôi lớn hơn, tôi học được cách chịu nghĩa vụ và trách nhiệm với hành vi của mình. Tôi thấy mình trưởng thành và lớn hơn. Tất cả là nhờ cô .
— — —

Trên đây là dàn ý cùng một số bài văn mẫu kể về một lần em mắc khuyết điểm khiến thầy, cô giáo buồn bao gồm những bài văn chọc lọc mà đọc tài liệu đã sưu tầm. Còn rất nhiều những bài văn mẫu hay và bổ ích chờ các em tham khảo. Chỉ cần truy cập vào trang THPT Sóc Trăng là thấy ngay nhé. Chúc các em học tốt hơn môn văn mẫu lớp 8

[Văn mẫu 8] Tuyển tập những bài văn mẫu kể về một lần mắc khuyết điểm khiến thầy, cô giáo buồn được đánh giá cao để các em tham khảo.

Đăng bởi : trung học phổ thông Sóc Trăng
Chuyên mục : Giáo dục đào tạo

Source: https://blogthuvi.com
Category: Blog