Kể về một kỷ niệm đáng nhớ đối với một con vật nuôi mà em yêu thích – Trường THPT Thành Phố Sóc Trăng

Tham khảo bài văn mẫu kể về một kỷ niệm đáng nhớ đối với một con vật nuôi mà em yêu thích để bổ sung thêm cho mình vốn từ ngữ hoặc nội dung bổ sung vào bài thêm phung phú

Đề bài: Kể về một kỷ niệm đáng nhớ đối với một con vật nuôi mà em thích

Dàn ý kể về kỷ niệm với vật nuôi em thích

I. Mở bài: Giới thiệu con vật nuôi mà em thân thiết.

Bạn đang xem : Kể về một kỷ niệm đáng nhớ so với một con vật nuôi mà em yêu thích

II. Thân bài: Kể lại những kỉ niệm chung quanh con vật nuôi đó.

  • Vài nét về con vật nuôi của em: Ví dụ nó bao nhiêu tuổi? lông màu gì? To hay nhỏ?…
  • Lai lịch nguồn gốc của nó: Em có nó trong trường hợp nào? Mua hay được ai cho? Những kỉ niệm chung quanh việc nó về với gia đình em?
  • Chung quanh việc đặt tên cho nó? Em có kỉ niệm gì không?
  • Buổi ban đầu em đã có tình cảm với nó chưa? Vì sao? (Vd nó cắn giày dép của em, nó kêu làm em không ngủ được, nó đi vệ sinh hôi hám… v… v….)
  • Dần dần em bị nó chinh phục như thế nào? Chuyện gì khiến em không còn ghét nó? (Vd: Nó mừng rỡ khi em đi học về. Nó cọ đầu vào em an ủi. Nó là cảm hứng để em làm dược một bài làm văn tốt, hoặc nó lập công bắt chuột…)
  • Bây giờ thì em và nó gắn bó với nhau như thế nào? (Nó là vệ sĩ của em? là bạn cùng chia sẻ vui buồn? Em chăm sóc nó như là em em vậy….)

III. KẾT BÀI: Suy nghĩ của em về nó.

— — — –

Top 3 bài văn mẫu kể về một kỷ niệm đáng nhớ so với một con vật nuôi mà em thích

Bài văn mẫu 1

Tí Nị và những kỷ niệm đáng nhớ

Bạn mẹ tôi cho nhà tôi một con chó nhỏ chừng vài tháng tuổi lúc tôi lên lớp bốn. Vì lúc đó tôi còn nhỏ nên chưa có ghi nhớ gì nhiều nhưng cũng có một câu truyện làm tôi nhớ mãi đến giờ đây .
Tôi đặt tên nó là Tí Nị. Nó thuộc giống chó Chi-hua-hua nhưng không lớn được. Nó có bộ lông màu vàng đất trông rất ngộ nghĩnh. Thân hình nó cân đối : Ngực nở, bụng thon, bốn chân nhỏ, thanh mảnh cái đầu nhỏ cỡ quả banh lông, cặp tai dựng đứng lên khi cần nghe ngóng. Chiếc mõm ngắn với cái mũi đánh hơi rất giỏi. Tí Nị nó khôn lắm. Dường như nó hoàn toàn có thể hiểu được tiếng người, hiểu được dự tính của người chủ của nó. Ở nhà, tôi không thường cho Tí Nị ăn nhưng nó vẫn bám víu lấy tôi, đã thế mà nó cũng có cái tính hay ghen tị nữa. Lúc mẹ với tôi đùa giỡn với nhau thì nó ngồi cạnh bên kêu ư ử đòi chen vào cuộc vui .
Ban ngày, Tí Nị nằm trong sân mát hay tìm một chỗ êm êm nằm, mõm gác lên hai chân trước, đôi mắt lim dim. Lúc đó nó chẳng ngủ đâu, mà là đang trông nhà đấy. Một tiếng động nhẹ hay một bóng người thoáng qua, là nó ngóc đầu lên, vểnh tai nghe ngóng. Tuy nhỏ nhưng tiếng sủa của Tí Nị vang xa hình như nhà nào cũng nghe, đôi lúc còn mắng yêu nó ồn ào. Khi có người lạ bước vào nhà thì nó sủa hoài, sau đó thì nằm im nhìn người lạ đó, xem chừng có ý đồ gì xấu xa không. Tí Nị hung hăng lắm nên khó ai dám vuốt đầu nó .
Ấy thế mà so với mái ấm gia đình tôi nó rất hiền. Nó hay bày tỏ tình cảm bằng cách ngoáy tít cái đuôi hay nằm im dưới đất rồi ngóc đầu, đôi mắt lộng lẫy chờ lệnh .
Lúc đầu tôi cũng chưa tin yêu vào việc trông nhà của Tí Nị lắm, không hẳn là coi thường nó nhưng tôi cứ thấy lo lo thế nào ấy. Nhưng sau này thì ít có ăn trộm dám vào nhà tôi nữa. Trước đây nhà tôi có trộm nhiều, nhưng có một lần Tí Nị thấy trộm thì sủa vang làm ba tôi thức giấc chạy ra. Thấy có người và chó sủa, tên trộm bỏ lại chiếc A-ti-la và đôi dép để chạy thoát thân. Mỗi khi tôi đi đâu về thì nó nằm trước cửa, đợi và nghe ngóng tiếng xe quen thuộc. Và lúc tôi còn chưa thấy mặt mũi Tí Nị đâu thì nó đã thấy tôi rồi. Nó chạy ra mừng tôi tíu tít. Lúc đó cái đuôi của nó phải gọi là ngoáy tít, hai chân trước chồm chồm lên như muốn ôm choàng lấy tôi. Miệng thì kêu ư ử, ăng ẳng sung sướng mừng thầm. Đã thế đôi mắt còn đầy biểu cảm thiết tha bảo sao tôi không cảm động. Và cứ thế từng ngày trôi đi, tôi mến nó khi nào không hay .
Trước đây bốn năm, nó đã rời xa tôi, nó không còn bên cạnh tôi nữa. Tối đó, tôi ở nhà với ba mẹ. Khi ấy, tôi đang chơi với Tí Nị thì nó bỗng sủa lên một tiếng rồi chạy ra đường. Tôi cũng lật đật chạy theo thì tận mắt chứng kiến cảnh … Tí Nị bị xe cán qua. Lúc đó, tôi đã chới với không tin vào mắt mình thì kẻ chạy chiếc xe ấy vòng lại cán thêm lần nữa làm Tí Nị cắn đứt lưỡi. Tôi đã không hề làm gì khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng buồn thương đó. Hắn đã chạy biến mất còn tôi thì chỉ đứng khóc. Nghe tiếng tôi khóc, ba mẹ chạy ra xem có chuyện gì, hàng xóm cũng mở màn bu lại xem. Lúc đó, có vẻ như tôi mất hết cảm xúc, không còn biết trời trăng gì nữa. Mẹ nói, sau đó mẹ đem nó đi chôn. Tôi tỉnh dậy không thấy Tí Nị đâu thì tôi lại oà lên khóc, ba mẹ phải vồ về tôi, và xin cho tôi một con khác .
Tôi cũng khá giật mình vì chú chó thứ hai của nhà tôi lại có hình dạng và tính cách giống như Tí Nị. Tôi nghĩ có lẽ rằng linh hồn của Tí Nị đã nhập vào thân xác của chú chó này. Đúng là một chú chó trung thành với chủ, nó muốn ở bên cạnh tôi. Và sau vấn đề trên của Tí Nị, tôi đã nhốt nó ở trong nhà. Nếu nó bị “ bắt cóc ” hay có chuyện gì nữa thì … chắc tôi chết mất. Do vậy, tôi chỉ cầu trời cho nó được sống mãi bên mái ấm gia đình tôi .
Tôi sẽ chăm nom nó như đứa em của tôi vậy. Cảm ơn em đã cho chị biết sự trung thành với chủ của loài chó như thế nào, Tí Nị à .
Bài văn mẫu 2

Bài văn kể về một kỷ niệm đáng nhớ so với một con vật nuôi mà em thích đạt điểm cao

Bún là con chó mà cha mẹ tôi Tặng Kèm cho tôi vào sinh nhật lần thứ 10. Nó đã gắn bó với tôi được gần 5 năm. Tôi với Bún đã có với nhau thật nhiều kỉ niệm đẹp nhưng kỉ niệm đáng nhớ nhất có lẽ rằng lần Bún đã lao vào mình để cứu tôi .
Bún là chó ta, với bộ lông vàng óng, mềm mại và mượt mà. Lúc mới về nhà, trông chú giống như một cục tơ óng ả. Hai cái tai nhọn hoắt khi nào cũng vểnh cao để nghe ngóng tin tức xung quanh. Càng lớn, bún càng tỏ rõ mình là một chú chó mưu trí. Bún rất thích cùng tôi chơi trò đuổi bắt, đặt biệt là trò ném bóng. Tôi sẽ cầm một quả bóng hoặc một cành cây ném ra xa. Còn Bún sẽ đuổi theo, bắt lấy chúng rồi mang trở lại cho tôi. Chú ta chơi game show ấy rất vui tươi, chẳng có vẻ như gì là stress hết .
Từ khi nuôi Bún, tôi thấy mình học được thêm nhiều thứ. Có lẽ thứ lớn nhất tôi học được từ khi nuôi Bún là chăm nom cho những vật nhỏ hơn mình. Tôi biết cho Bún ăn, biết quét dọn thật sạch chỗ ở cho Bún và chơi với Bún nữa. Bún không chỉ đơn thuần là con vật nuôi mà nó giống như một đứa em trong nhà tôi rồi. Vì ai trong nhà tôi cũng đều yêu quý nó cả .
Chiều hôm ấy, như mọi ngày tôi đắt Bún ra khu vui chơi giải trí công viên để đi dạo. Bún rất thích ra khu vui chơi giải trí công viên, vì ở đó rất rộng và thoáng, không chỉ có vậy lại Bún cũng quen được rất nhiều bạn ở đó. Trước khi đi, mẹ tôi vẫn dặn như mọi khi :
– Cần thận con nhé, chú ý quan tâm người lạ .
– Vâng, con biết rồi – Tôi đáp lại mẹ rồi dắt Bún ra khỏi nhà .
Bún quen thuộc với khu vui chơi giải trí công viên rồi nên khi vừa tới nơi nó đã tung tăng chạy nhảy. Tôi mỉm cười để cho nhìn theo Bún rồi cũng chậm rãi bước theo hướng nó chạy đi. Đang thơ thẩn chỗ bãi cỏ để tìm kiếm cây gậy chơi cùng Bún nên tôi không chú ý phía sau mình có một người vẫn luôn đi theo. Tôi phải đi khá xa mới kiếm được một cành cây khô, đúng góc vắng nhất của khu vui chơi giải trí công viên. Tôi gọi Bún để dắt nó đi lại phía bên kia, nơi có nhiều người tụ tập hơn. Vì khu vui chơi giải trí công viên khá rộng nên không bảo vệ chỗ nào cũng bảo đảm an toàn được .
– Bún … Bún … – Tôi cất tiếng gọi, nhưng không nghe thấy tiếng sủa của nó .

Chợt tôi nghe thấy tiếng bước chân phía sau nên giật mình quay lại. Tôi thấy một người đàn ông trung niên, mặc áo kín, đội mũ và đeo kính không biết đã đi theo mình từ lúc nào. Tim tôi đập bang bang. Không phải chứ? Giữa ban ngày cũng có kẻ bắt cóc sao? Tôi quay đầu lại, bước nhanh hơn và liên tục gọi Bún. Bước chân của người đàn ông kia cũng nhanh hơn theo nhịp bước chân tôi. Tôi bắt đầu thấy lo lắng và sợ hãi. Bước chân cứ thế nhanh dần hơn, cuối cùng là chạy. Người đàn ông kia theo sát phía sau tôi. Tôi lấy hết sức để chạy nhanh hơn nhưng không thể thoát khỏi tay ông ta. Ông ta đuổi kịp, nắm lấy tay tôi, kéo mạnh đi. Tôi đơ người. Tôi vẫn coi lời mẹ dặn mỗi lúc bước ra khỏi nhà là lời nói bông đùa. Vì ai mà manh động đến mức bắt cóc người giữa ban ngày thế chứ. Thế nhưng giờ tôi tin lời mẹ tôi rồi. Tôi nhìn quanh quất, vẫn không có người tiến lại gần đây. Tôi hét lên:

– Bún … Bún ơi. Có ai ở đây không ? Cứu cháu với !
Người đàn ông nắm mạnh lấy tay tôi, gằn giọng :
– Im ngay, con nhóc con !
Nói rồi ông ta lấy tay bịt miệng tôi lại để tôi không kêu được nữa. Nhưng tôi đã nhân lúc ông ta không chú ý, cắn thật mạnh vào bàn tay ông ta, khiến ông ta phải rụt tay lại. Tôi lại hét lên lần nữa :
– Bún … Bún ơi ! Có ai không, bắt cóc ! Cứu … .
Ông ta ngay lập tức lấy một miếng giẻ trong túi áo định bịt miệng và trói tay tôi lại. Ngay lúc ấy tôi nghe thấy tiếng sủa rồi nhanh như cắt, Bún Open. Nó nhảy chồm lên, cắn vào tay của người đàn ông kia. Bị tiến công giật mình nên ông ta buông tay tôi ra ngay. Nhưng khi nhận ra Bún chỉ là một con chó thì ông ta bình tĩnh lại, rồi đánh Bún. Chân tay tôi bủn rủn hết cả. Tôi nhìn Bún vật lộn, gầm gừ và cắn vào tay, vào mặt, vào người trong sự giãy giụa của ông ta mà thấy vô cùng sợ hãi. Tôi đứng dậy, cố gắng nỗ lực khống chế sự sợ hãi rồi chạy về phía đông người hơn. Tôi phải tìm người giúp nếu không thì ông ta sẽ trốn thoát, và nhiều người sẽ bị ông ta bắt đi hơn mất. Tôi chạy được một đoạn thì thấy có hai người đang đi về phía này, tôi hét lên gọi họ rồi ngã gục xuống vì mệt. Rất nhanh, người đàn ông kia bị hai anh tôi vừa gọi khống chế. Họ báo công an. Còn tôi ngồi ôm Bún trên bãi cỏ, người run như cầy sấy. Nghĩ lại đến giờ chân tay tôi vẫn còn run. Nếu thời điểm ngày hôm nay Bún không Open kịp thời và liều mình cứu tôi, chắc tôi đã không còn có thời cơ ngồi đây để ôm nó nữa rồi. Cũng từ sau vấn đề hôm ấy, tôi cẩn trọng hơn mỗi khi ra ngoài một mình. Nhờ có Bún mà tôi quay trở lại nhà bình an sau vấn đề kinh hoàng ấy. Tôi và Bún đều bị trầy xước nhẹ .
Cả nhà vốn dĩ đã yêu quý Bún, nay lại càng yêu quý và chăm nom nó chu đáo hơn nữa, vì chính nó đã cứu tôi mặc kệ nguy khốn. Có lẽ với nhiều người cún chỉ là vật nuôi, hoàn toàn có thể đánh, hoàn toàn có thể mắng, hoàn toàn có thể bỏ đói, nhưng so với tôi, Bún là một người bạn, là ân nhân cứu mạng và là một thành viên trong mái ấm gia đình. Tôi sẽ luôn yêu quý và chăm nom nó, để nó hoàn toàn có thể ở bên cạnh tôi lâu hơn một chút ít .
Bài văn mẫu 3

Văn mẫu 8 kể về kỷ niệm đáng nhớ so với một con vật nuôi mà em yêu thích

Mỗi đứa trẻ khi trưởng thành không chỉ có những người bạn thân thiện mà còn có tình cảm đặc biệt quan trọng với vật nuôi của mình. Có những loài vật, nhỏ bé thông thường như vậy. Nhưng sát cánh bên cạnh lâu dần sẽ trở thành một phần đời sống. Nhắc lại con vật nuôi, kỉ niệm với Bún – chú cún tôi yêu thích chợt ùa về .
Mẹ tôi không thích nuôi chó, mèo hay bất kỳ vật nuôi nào khác. Từ lúc còn bé xíu, chị em tôi đã vô cùng khát khao, ghen tị với mấy đứa trẻ con nhà hàng xóm khi chúng nó vui tươi chơi đùa với chó mèo. Nhưng giật mình, Bún đến với mái ấm gia đình tôi. Nó vốn là một con chó long dong, hay vật vờ ở khu xung quanh nhà tôi. Mùa đông bốn năm trước, tôi thương con chó nhỏ không nơi đi về, không có ai chăm nom nên lén cho nó ăn. Sau khi cả nhà ăn xong, tôi thường lấy cơm nguội và món ăn bỏ đi trộn vào một cái bát, đặt ngoài cổng chờ nó ăn xong lại cất bát đi. Tôi làm như vậy liên tục cả tuần liền, Bún quen dần và trở nên thân thương với tôi. Nhiều lần mẹ không ở nhà, tôi còn đem nó vào nhà tắm rửa cho nó. Nước rửa sạch vết bẩn trên lông Bún, để lộ ra bộ lông trắng muốt. Mấy ngày nhà hàng siêu thị khá đầy đủ, nó mập ra nhiều, lại thêm hai cái tai ngắn hơi cụp xuống, đôi mắt nâu tròn xoe như bi ve, trông nó rất đáng yêu. Cái tên của Bún là tôi vô tình đặt cho nó vì một lần tôi đem bún cho nó ăn. Nó không thèm thử đã hấp tấp vội vàng cách xa cái bát. Sau này tôi mới biết nó không ăn những thứ như bún hay phở. Tôi thầm nghĩ thật kỳ lạ rồi gọi nó là Bún. Con chó mưu trí, có vẻ như hiểu tôi lấy món nó ghét nhất đặt cho nó nên khởi đầu ra vẻ không bằng lòng lắm. Nhưng gọi mãi cũng quen, cu cậu dần đồng ý .
Một thời hạn sau, Bún thực sự trở thành người bạn thân thương của tôi. Thỉnh thoảng mẹ có hoài nghi, tuy nhiên Bún không khi nào tùy tiện vào nhà nên cũng không có ai phát hiện. Nó sẽ vẫn long dong như vậy nếu vài ngày sau không xảy ra chuyện. Trong khi mải chơi trốn tìm với lũ bạn trong vườn nhà ông Năm đầu xóm, tôi bị một con rắn cắn. Tôi đạp trúng hang ổ của nó nên nó ngay lập tức phun kim lên chân tôi. Lần tiên phong nhìn thấy rắn gần như vậy, không chỉ có vậy còn bị nó cắn. Tôi nhìn con rắn to bằng hai ngón tay cái mình đang trườn đi, lại nhìn vết cắn nhỏ bé đang rỉ máu, hoảng sợ vô cùng. Tôi khóc không thành tiếng. Các bạn đều trốn ở nơi khác, bác Năm lại đi ra ngoài từ ban nãy rồi, không ai giúp được tôi cả .
Khi tôi hoảng sợ nhất thì Bún Open. Hóa ra nó vẫn quanh quẩn bên tôi. Nhìn nó chạy như bay lại chỗ mình, mặc kệ hai con chó to nhà bác Năm lạ nó sủa inh ỏi. Nó nhìn nhìn cái chân bị rắn cắn của tôi rồi chạy đi. Nhìn bộ lông trắng khuất dần, lòng tôi chợt thấy hụt hẫng. Bún bỏ tôi lại một mình, chạy biến. Suy nghĩ ngây thơ hiện ra trong đầu tôi, có phải thấy tôi như vậy, nó biết tôi sẽ không cho nó ăn được nữa nên mới bỏ mặc tôi. Lần này tôi òa khóc nức nở. Ngay sau đó, tôi nghe tiếng rối loạn ở phía xa. Bún phóng cái chân ngắn cũn, chạy về phía tôi rồi đứng vẫy vẫy đuôi. Mẹ và bác Năm Open phía sau nó. Thấy tôi ôm chân ngồi thụp xuống, mẹ lo ngại đến xem thì điếng người. Bác Năm thấy thế cũng vội vã cùng mẹ đưa tôi đến trạm y tế. Bún đứng nhìn theo, ánh mắt nó lộng lẫy kỳ diệu, đuôi nó vẫn ngoe nguẩy vẫy mãi. Bác sĩ kiểm tra vết thương và Kết luận không có yếu tố gì, chỉ là một con rắn hoa cỏ không có độc. Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm .
Tôi trở về nhà liền tò mò hỏi mẹ cách mẹ tìm thấy tôi. Mẹ như nhớ ra điều gì, đi lấy cơm nguội giống như tôi hay làm. Vừa lấy mẹ vừa kể :
– Mẹ đang định đi tìm con về sang bà ngoại thì thấy con chó trắng gầm gừ trước cửa. Nó tha cái khăn mặt bị rơi đi làm mẹ phải đuổi theo. Nó chạy đến ngõ nhà bác Năm thì dừng lại, rồi mẹ nghe tiếng con khóc nên đi cùng bác Năm vừa đi chợ về vào xem .
Mẹ dừng một lúc rồi nói tiếp :
– Con chó ấy thế mà mưu trí. Mẹ mang cơm cho nó, bác Năm bảo nó long dong ở quanh đây lâu rồi .
Tôi vui mừng và cảm động trước sự mưu trí, tình cảm của Bún, đem câu truyện kể với mẹ. Tôi thuyết phục mẹ cho mình nuôi nó, mẹ đắn đo giây lát rồi đồng ý chấp thuận. Chị em tôi vui sướng vô cùng, lần tiên phong chúng tôi được nuôi một chú cún của riêng mình. Bún vào nhà tôi và trở thành người bạn, người canh giữ nhà tuyệt vời. Nó ăn nhiều hơn và lớn nhanh như thổi. Chị em tôi đi đâu cũng dắt nó đi, bè bạn nhìn bộ lông trắng của nó, đứa nào cũng khen nó thật đáng yêu .
Nhiều năm qua đi xong mỗi lần nhắc lại kỉ niệm đó, cả nhà tôi đều nhìn Bún bằng ánh mắt yêu thương và cảm kích. Dù vết rắn cắn lần đó không độc, nhưng đổi lại nếu lỡ là rắn rết, không có Bún phỏng chừng tôi đã gặp nguy khốn. Ngẫu nhiên Bún đến với tôi, nhưng nó lại trở thành một phần quan trọng trong tuổi thơ của tôi .
— — — –

Trên đây là top 3 bài văn mẫu kể về một kỷ niệm đáng nhớ đối với một con vật nuôi mà em thích hay nhất đã được THPT Sóc Trăng biên soạn. Hy vọng đã giúp các em có thêm nội dung bổ sung vào bài làm của mình thêm phong phú. Chúc các em học tốt môn văn mẫu 8

[Văn mẫu 8] Tổng hợp những bài văn chọn lọc kể về một kỷ niệm đáng nhớ đối với một con vật nuôi mà em yêu thích được THPT Sóc Trăng biên soạn

Đăng bởi : trung học phổ thông Sóc Trăng
Chuyên mục : Giáo dục đào tạo

Source: https://blogthuvi.com
Category: Blog