Chân Dung Những Anh Hùng Liệt Sĩ Xe Tăng Trước Giờ Toàn Thắng

Chân Dung Những Anh Hùng Liệt Sĩ Xe Tăng Trước Giờ Toàn Thắng

Image

Trước giờ toàn thắng năm 1975, trong chiến dịch cuối cùng để giành thắng lợi, nhiều người lính xe tăng đã anh dũng hy sinh ngay trước cửa ngõ Sài Gòn. Đó là những người trẻ tuổi, chỉ mới 19, 20 tuổi, tràn đầy hoài bão và ước mơ về một tương lai tươi sáng khi chiến thắng đã cận kề.

Trong số những anh hùng liệt sĩ, Đại úy Ngô Văn Ngỡ là một trong những người xuất sắc. Anh sinh ra ở Hiệp Hòa, Bắc Giang và từ nhỏ đã có một tình yêu cháy bỏng đối với tổ quốc. Anh đã viết đơn tình nguyện và tham gia vào lực lượng chiến sĩ xe tăng, thuộc lữ đoàn 203.

Anh Ngô Văn Ngỡ trưởng thành qua những thử thách và trách nhiệm. Anh đã được cấp trên tin tưởng giao đảm trách nhiệm nhiều vị trí khác nhau. Dù ở bất cứ vị trí nào, anh không chỉ hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình mà còn để lại những tình cảm sâu sắc trong lòng đồng đội.

Trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, Đại úy Ngô Văn Ngỡ, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn xe tăng 1, lữ đoàn 203, được giao nhiệm vụ chỉ huy lực lượng đi đầu trong đội hình thọc sâu của quân đoàn đánh địch ở Cầu Xa Lộ Đồng Nai, tiến vào Sài Gòn để chiếm phủ tổng thống ngụy. Thế nhưng, trên con đường vẻ vang đó, anh đã hy sinh ngay trên tháp pháo xe tăng, trước giờ toàn thắng của dân tộc.

Image

Ký ức của nhà báo Ngọc Đảng cũng kể về những sự hy sinh ngay trước giờ chiến thắng ngày 30 tháng 4 năm 1975. Ông chia sẻ rằng vào sáng ngày đó, ông đi cùng lữ đoàn xe tăng 203 và Sài Gòn phối hợp với lữ đoàn 203. Trước đó, lữ đoàn 203 vừa đánh chiếm được căn cứ nước trong căn cứ thiết giáp của quân ngụy. Mặc dù nhiều lính ngụy đã bỏ chạy, nhưng còn một số phần tử ngoan cố tụ tập lại và tấn công từ bên đường. Trong cuộc chiến đấu đó, nhiều chiến sĩ đã hy sinh ngay trên con đường tiến vào Sài Gòn.

Xem thêm  Bẫy Du Kích: Chiến Thuật Ám Ảnh của Lính Mỹ trong Chiến Tranh Việt Nam

Trước giờ toàn thắng, tình hình chiến đấu vẫn diễn ra gay gắt. Đồng chí Vũ Đăng, toàn quyền chính trị viên, đại đội 4, tiểu đoàn 1, kể lại về cầu Sài Gòn, nơi có cấu trúc hình vòm dễ quan sát đội hình của ta trong khi địch lại rất khó quan sát được. Do đó, chúng tôi đã bố trí 14 xe tăng thiết giáp cùng bộ binh dàn ra giữa cầu. Một số xe tăng chôn chìm xuống đất chỉ góp nòng pháo lên phía cầu dưới dòng tàu chiến của địch. Điều này đã khiến các chiếc xe tăng của ta bị cháy lửa khói mù mịt, đồng thời làm đội hình phía sau bị dồn lại không thể di chuyển.

Trong tình hình đó, tiểu đoàn trưởng Ngô Văn Nhớ đã bật lên dò đường nhiều hơn để quan sát và chỉ huy đơn vị vượt cầu. Trong làn mưa đạn của kẻ thù, hình ảnh người chỉ huy hiên ngang hô vang mệnh lệnh “Hãy nhắm thẳng Sài Gòn, tiến lên!” đã thúc đẩy cả kiểu đoàn xung phong tiêu diệt địch.

Nhà báo Đỗ Đình Bùng, nguyên chính trị viên phó của tiểu đoàn 1, thuộc lữ đoàn xe tăng 203, cũng không quên kỷ niệm về những sự hy sinh ngay trước giờ chiến thắng. Ông chia sẻ rằng từ tháng 2 năm 1972, ông được trở về miền Nam và tham gia chiến đấu trong lữ đoàn xe tăng 203. Trong những tháng năm đó, lữ đoàn xe tăng của ta đã góp phần quan trọng vào thành công chung của quân và dân ta trong việc giải phóng các cứ điểm quan trọng.

Xem thêm  Jacqueline - "Yêu Nữ" Giang Hồ Sài Gòn Trước 1975 Nữ Sát Thủ Máu Lạnh

Đến ngày 30 tháng 4 năm 1975, đội hình lữ đoàn 203 xe tăng đã tiến vào Sài Gòn sau khi đánh nhau dữ dội ở cầu Rạch Chiếc, qua ngã ba Cát Lái và cầu Sài Gòn. Trên đường, họ đã gặp phản công của địch, nhưng nhờ sự quyết liệt và sự tương trợ của dân chúng, ta đã đánh bại địch và tiến vào Dinh Độc Lập.

Image

Trong lúc tràn đầy niềm vui chiến thắng, đoàn quân của ta tiến vào Dinh Độc Lập và các cứ điểm quan trọng trong Sài Gòn. Nhưng trên nóc Dinh Độc Lập, cờ ba sọc của ngụy vẫn còn vằng phân phối. Tuy nhiên, không khí trên nóc dinh vắng vẻ, yên lặng đến lạnh lùng, hiếm có trong chiến tranh.

Đồng chí văn minh, người đã anh dũng hi sinh cùng đồng đội trong cuộc chiến này, đã nói với đồng chí Tùng Chính ủy lữ đoàn xe tăng 203 rằng: “Chúng ta là người chiến thắng, bộ ông phải đầu hàng và giải pháp binh sĩ.”

12:30 trưa ngày 30 tháng 4, các đơn vị của Quân đoàn 2 và Quân đoàn 4 tiến vào Dinh Độc Lập và các cứ điểm quan trọng khác trong Sài Gòn. Cả nước tràn ngập niềm vui chiến thắng, cờ giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập. Đồng chí Tùng và một số đồng chí đã cắm cờ giải phóng đầu tiên.

Trên đường trở về Biên Hòa, nơi đã diễn ra những trận chiến ác liệt, cán bộ chiến sĩ đồng đội của tôi đã anh dũng hy sinh trước giờ toàn thắng. Họ nằm rải rác từ cầu Đồng Nai đến cầu Sài Gòn. Giờ này cả nước đang tràn đầy niềm vui chiến thắng, nhưng anh em chúng tôi cứ lầm lỗi quy tập. Chúng tôi đặt các anh vào tập trung trước quán cà phê bên đường, để những người dân đến đào hố chôn cất tử tế. Tôi lấy quần áo của mình thay cho các anh, và trong túi áo còn giấy tờ, tôi ghi tên, quê quán và chôn cùng lọ Penicillin để sau này biết tên. Những anh hùng liệt sĩ đó đã được chôn cất trong các nghĩa trang liệt sĩ ở thành phố Hồ Chí Minh và Đồng Nai.

Xem thêm  Vị Đại Tướng Lê Văn Dũng - Câu Chuyện Về Một Tướng Lĩnh Nam Bộ

Trên đây là câu chuyện về những người lính xe tăng hy sinh trước giờ toàn thắng. Mỗi một người trong số họ đã góp phần quan trọng vào chiến thắng lịch sử của dân tộc. Cảm ơn quý vị và các bạn đã quan tâm theo dõi!