Nhằm giúp những bạn học viên hỗ trợ tốt hơn môn Ngữ Văn lớp 11, Icongchuc xin san sẻ một số ít mẫu bài nghiên cứu và phân tích Tự tình 2, cảm nhận về bài thơ Tự tình 2 trong bài viết sau đây. Mời những bạn cùng tìm hiểu thêm .

Cảm nhận về bài thơ tự tình 2 – Mẫu 1
Có những tác phẩm luôn được gắn liền với tên tuổi của người làm ra nó, chẳng hạn như nhắc đến Nguyễn Khuyến người ta nhớ ngay đến chìm thơ thu nổi tiếng của ông, nhắc đến Nguyễn Du người ta không thể nào không nói đến Truyện Kiều. Và Hồ Xuân Hương cũng thế, nhắc đến nữ thi sĩ này người ta nhớ nhất là chùm thơ Tự tình. Đặc biệt trong đó có bài thơ Tự tình II được nhiều người yêu mến và thích đọc nó. Phải chăng do nó nói lên chính tấm lòng của người phụ nữ kia nên được sự ưu ái của bạn đọc như thế ?
Bài thơ Tự tình II được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú đường luật, viết theo ngôn từ môn thuần việt chính vì vậy cấu trúc bài thơ cũng được chia thành bốn phần đề, thực, luận, kết. Mỗi phần gồm hai câu nói lên những tâm tư nguyện vọng tình cảm của nhà thơ hay cũng chính là sự đồng cảm với số phận người phụ nữ bấy giờ. Trong xã hội trọng nam khinh nữ ấy đã có lần Xuân Hương khỏe mạnh nói lên câu : “ Không chồng có chửa mới ngoan – Có chồng mà chửa trần gian có đầy ”. Câu nói ấy không phải lăng loàn mà nó bộc lộ sự bênh vực của Xuân Hương với những phụ nữ bị cưỡng hiếp nhục nhã khi bị người ta chê cười chửa hoang. Vì thế bài thơ Tự tình này cũng như đang nói lên tâm trạng của người phụ nữ thời xưa .
Hai câu thơ đầu mở ra một khoảng trống của đêm buông tĩnh mịch, và trước cái đêm yên bình ấy cái tình của người phụ nữ mới mở màn chiếm lấy khoảng trống ấy để mà thổn thức một mình :
“ Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn
Trơ cái hồng nhan với nước non ”
Thời gian đêm khuya thường là lúc mọi cảnh vật chìm vào bóng tối và giấc ngủ thì người phụ nữ kia lại không hề ngủ được. Và chính khoảng trống ấy đã góp thêm phần làm cho tâm trạng tình cảm của người phụ nữ được thể hiện ra rõ nét hơn. Hai chữ “ văng vẳng ” bộc lộ tiếng động nơi xa xa vọng lại, đó là tiếng trống cầm canh, tiếng trống ấy không làm cho khoảng trống nơi đây thêm phần huyên náo mà nó càng nhấn mạnh vấn đề sự tịch mịch của đêm hôm mà thôi. Tiếng trống cầm canh thúc giục buổi sáng mai thức dậy còn người phụ nữ của tất cả chúng ta thì vẫn còn chưa ngủ được. Có lẽ nàng thao thức với những tâm tư chất chứa trong lòng mà không hề nói với ai, chỉ là những đêm khuya nàng nhớ lại chúng nên không thể nào nhắm mắt nổi. Động từ “ trơ ” thật hay khi nói lên trạng thái của hồng nhan kia. Biện pháp tu từ hòn đảo trật tự cú pháp trong câu như nhấn mạnh vấn đề trạng thái ấy. Trơ có nghĩa là trơ chẽn hay trơ lì, dù hiểu thế nào đi nữa thì đó cũng là trạng thái đơn độc của nhà thơ khi đêm đến. Hồng nhan trơ mình với nước non, người phụ nữ một mình đơn độc khi chịu cảnh làm vợ lẽ. Chẳng thế mà Xuân Hương từng có câu thơ về phận làm lẽ :
“ Chém cha cái cảnh lấy chồng chung
Kẻ đắp chăn bông kẻ lãnh đạm. ”
Sang hai câu thực, nhà thơ liên tục biểu lộ những suy tư chồng chất của mình. Làm sao có ai hiểu được tâm trạng ấy. Liệu rằng tất cả chúng ta hoàn toàn có thể thấy được một cảnh tươi đẹp hơn nhưng than ôi không hề có, lại những câu thơ buồn được cất lên :
“ Chén rượu hương đưa say lại tỉnh
Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn ”
Trong sự đơn độc chua cay nghiệt ngã của thân phận làm vợ lẽ nhà thơ đã tìm đến rượu. Người ta tìm đến rượu khi vui để chúc tụng để cho hơi men làm cho nó thêm phần vui tươi hơn, đương nhiên khi buồn người ta cũng tìm đến rượu để giải sầu. Từ xưa đến nay vẫn thế, Hồ Xuân Hương cũng vậy, bà quyết định hành động tìm đến rượu để giải sầu. Thế nhưng chính hơi men nồng ấm ấy lại không hề làm nguôi đi sự đơn độc, buồn bã của nhà thơ. Càng uống lại càng tỉnh, say nhưng rồi lại tỉnh, như vậy nỗi lòng, nỗi sầu đau của nhà thơ lớn đến mức rượu kia cũng không hề có công dụng cho bà quên đi. Hình ảnh vầng trăng tượng trưng cho nhan sắc của người thiếu nữ ấy, đó là một vẻ đẹp lộng lẫy huyền ảo, đằm thắm mà êm ả dịu dàng. Thế nhưng vầng trăng kia lại xế bóng khuyết chưa tròn phải chăng đó là sự tương đương với nhan sắc của nhà thơ. Xuân Hương nghĩ nhan sắc mình ngày càng một tàn đi giống như vầng trăng kia cũng xế bóng thế mà chưa tìm được một tình yêu đôi lứa thật sự. Buồn lại càng thêm buồn .
Tiếp đến hai câu luận, nhà thơ biểu lộ nỗi đau của phái nữ trong xã hội phong kiến mục nát lúc bấy giờ :
“ Xiên ngang mặt đất, rêu từng đám
Đâm toạc chân mây đá mấy hòn ”
Nghệ thuật hòn đảo trật tự cú pháp một lần nữa lại được nhà thơ sử dụng một cách triệt để và hiệu suất cao. Nào là “ xiên ngang ” rồi lại “ đâm toạc ” đó là những động từ can đảm và mạnh mẽ bộc lộ sức sống của những cây rêu, hòn đá kia. Đó là năng lực sống sót của những sinh vật nhỏ bé, có vẻ như trong khoảng trống u mịch và thời hạn đêm khuya ấy nhà thơ đang ngắm nghía phát hiện những sự vật hiện tượng kỳ lạ trong bóng đêm đó. Tuy nhiên chẳng có lẽ rằng nhà thơ chỉ ngắm nhìn nó thôi sao, tác giả còn gửi thân phận của mình vào từng cảnh vật. Đám rêu kia hay chính là thân liễu đào tơ yếu ớt của phái nữ, hòn đá kia như bộc lộ sự nhỏ bé của người phụ nữ trong xã hội lỗi thời lỗi thời. Những động từ mạnh kia giống như sự phá phách của Xuân Hương nó mãnh liệt như khát vọng đi tìm niềm hạnh phúc vậy .
Hai câu thơ cuối bài nhà thơ nêu lên quy luật của tự nhiên vĩnh hằng cái vô hạn trái chiều cái hữu hạn trong chính vạn vật thiên nhiên và con người :
“ Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại
Mảnh tình san sẻ tí con con ”
Nếu Xuân Diệu có câu thơ “ Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn – Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại ” thì Xuân Hương cũng có hai câu thơ trên nói về vấn đề này, quy luật này. Động từ ngán biểu lộ sự buồn bã chán nản của Hồ Xuân Hương khi mỗi mùa xuân trôi đi mang theo tuổi tác và vẻ đẹp của người phụ nữ. Nhà thơ Xuân Diệu thật đúng khi viết :
“ Xuân đương tới nghĩa là xuân dương qua
Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già
Và xuân hết nghĩa là tôi cũng mất
Lòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ trật
Không cho dài tuổi trẻ của nhân gian ”
Tuổi trẻ tuổi thanh xuân là vô cùng khan hiếm và quý giá cho nên vì thế cho nên vì thế Xuân Diệu, Xuân Hương hay chính tất cả chúng ta đều giữ gìn nó muốn nó mãi mãi sống sót với mình. Thế nhưng quy luật tự nhiên không hề như vậy được, ở đây Xuân Hương cũng vậy, tuổi trẻ của bà chưa tìm được một tình yêu đôi lứa niềm hạnh phúc vậy mà thời hạn thì cứ trôi nhanh mang theo những nhan sắc vẻ đẹp của mình. Xuân này qua đi xuân khác lại đến mỗi một mùa xuân qua đi rồi lại một mùa xuân khác quay lại nó cứ tuần hoàn chảy trôi như thế mặc cho những dự tính của con người còn dang dở chưa hoàn thành xong, mặc cho tuổi trẻ kia không thắm lại thêm lần nữa. Nhà thơ đã khéo so cái vô hạn với cái hữu hạn là như vậy. Mùa xuân cứ trôi còn người phụ nữ kia ngày càng thêm già mặc cho nàng chưa tìm được bến bờ niềm hạnh phúc. Thời gian có đợi chờ ai khi nào và Hồ Xuân Hương của tất cả chúng ta vẫn ngậm ngùi san sẻ một mối tình. Theo quy luật thường thì tình yêu là của hai người nhưng trong xã hội cũ những mảnh tình ấy được san sẻ thành nhiều mảnh, đó là những mảnh ghép tình mà khiến cho người phụ nữ buồn bã. Mảnh tình vốn con con mà lại phải san sẻ cho người khác qua đó ta thấy được xã hội cũ đã chà đạp lên niềm hạnh phúc và niềm tin người phụ nữ như thế nào, trai thì năm thê bảy thiếp còn gái thì chỉ vẻn vẹn chung thủy một người chồng .
Như vậy qua đây ta thấy yêu dấu Hồ Xuân Hương cũng như quý trọng những người phụ nữ trong xã hội cũ. Họ phải chịu đựng những niềm đau nỗi buồn của cảnh lấy chồng chung, bị hắt hủi một mình trong đêm dài quạnh quẽ. Qua đó nhà thơ cũng nói về chính bản thân mình, hoàn toàn có thể thấy bà đã góp một phần nói lên tiếng nói chua chát đau khổ của người phụ nữ trong xã hội xưa và chính do đó Xuân Hương là cái tên mà mọi người vô cùng thương mến vì những vần thơ hay bênh vực người phụ nữ. Xuân Hương đại diện thay mặt cho tổng thể những người phụ nữ thời trung đại nói lên những điều thầm kín trong lòng mình. Phải chăng đã góp thêm phần tạo ra sự tên tuổi của bà trong nền văn học trung đại Nước Ta ? Xuân Hương là cái tên người ta nhớ đến nhiều nhất khi nhắc đến những thi sĩ nữ của văn học trung đại .
Bài sưu tầm 2 – Phân tích bài thơ tự tình II
Hồ Xuân Hương sinh ra và lớn lên ở Nghệ An, bà là nhà thơ nữ trẻ tiêu biểu vượt trội cho những người có lời nói về những số phận người phụ nữ có những đắng cay, và những hình ảnh đó đã vang dội trong lòng tác giả bởi hình ảnh đó quyến rũ và mang nhiều cảm hứng tiêu biểu vượt trội là bài Tự tình .
Hồ Xuân Hương có cuộc sống tình duyên lận đận và cả cuộc sống của bà phải chịu nhiều đau khổ và những lời tự tình bà viết ra có ý nghĩa rất thâm thúy nó có ý nghĩa đồng cảm và có ý nghĩa nhân văn thâm thúy. Bài thơ này viết ra nhằm mục đích bộc lộ được tấm lòng của bà so với những người đồng thực trạng và những người phụ nữ chịu nhiều khổ đau. Tâm trạng của người phụ nữ vừa buồn tủi vừa phẫn uất trước những tình duyên éo le và khát khao được niềm hạnh phúc của tác giả. Mở đầu bài thơ tác giả đã bộc lộ khoảng trống và thời hạn hiu quạnh nó tạo nên những cảm xúc buồn đơn độc và vô vọng trước số phận hồng nhan mà bạc mệnh, trong đêm khuya đó người phụ nữ vẫn ngồi đấy và trơ hồng nhan bạc mệnh :
“ Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn ,
Trơ cái hồng nhan với nước non .
Chén rượu hương đưa say lại tỉnh ,
Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn ,
Xiên ngang mặt đất, rêu từng đám.
Đâm toạc chân mây, đá mấy hòn .
Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại ,
Mảnh tình san sẻ tí con con ! ”
Tình duyên ngang trái đã làm cho tác giả có những tâm lý và tâm trạng buồn thương, đêm khuya dài chỉ còn lại là những tiếng trống và hồng nhan thì vẫn ngồi đó và nó vang vọng mang những âm thanh của sự cô đơn lẻ loi. Ở đây tác giả đang nói về những thân phận người phụ nữ hồng nhan bạc mệnh qua đó cũng nói về chính tâm trạng của mình khi sống trong một xã hội với bao nhiêu bất công. Thân phận người phụ nữ trôi nổi không đi tới bến bờ nào, hình ảnh đó đã khắc sâu trong tâm lý của mỗi con người khi nó mang một âm điệu nhẹ nhàng và những âm thanh đó gợi tả những nỗi nhớ thương man mác về một con người có số phận lận đận mênh mang, một nỗi nhớ mang tên trong người phụ nữ. Ở đây tiếng lòng của người phụ nữ thật lớn lao, khi xoay quanh yếu tố đó là những cảm hứng riêng không liên quan gì đến nhau và đáng nhớ về tuổi xuân của mình, tuổi xuân trôi đi nhưng số phận không bớt đi chút lận đận nào. Trong cái chén rượu đó, người phụ nữ chỉ trơ trọi trước vạn vật thiên nhiên to lớn và không có sự đau thương và mang một nỗi nhớ miên man. Tác giả đã vẽ lên những làn điệu về một âm thanh của tiếng trống với âm thanh đó làm cho tác giả buồn rầu và những điều đó làm cho nó tăng ý nghĩa của sự đơn độc, và sự vô vọng của con người. Những người phụ nữ chịu tác động ảnh hưởng trực tiếp của thời cuộc và một xã hội loạn lạc phụ nữ không được coi trọng, mỗi người đều phải cố gắng nỗ lực rất là để hoàn toàn có thể tăng trưởng thêm ý nghĩa của bản thân, nó làm ngày càng tăng ý nghĩa của con người và con người phải chịu đựng những đau đớn về thể xác và ý thức .
Đêm khuya là khoảng chừng thời hạn để cho những mảnh tình nhỏ này tâm lý về cuộc sống của mình, hồng nhan bạc mệnh và nó mang một ý nghĩa lớn lao và cũng có ý nghĩa lớn đến tâm trạng và cảm hứng của con người, hồng nhan bạc mệnh số phận lênh đênh lận đận, người phụ nữ chỉ biết làm bạn với chén rượu nồng cứ say lại tỉnh. Khi say thì có vẻ như quên đi số phận của mình nhưng khi tỉnh nó lại hiện hữu bên con người, nó ám ảnh đến con người. Vầng trăng của vạn vật thiên nhiên của toàn cầu còn chưa tròn nó đã ảnh hưởng tác động đến những điều cực kỳ quan trọng của tác giả, những điều đó làm điển hình nổi bật lên tâm trạng đơn độc buồn tủi về số phận của tác giả. Những người phụ nữ trong xã hội cũ đã rơi vào những thảm kịch về sự quạnh hiu và mang những nỗi nhớ mong và được niềm hạnh phúc. Nỗi nhớ đó tác động ảnh hưởng lớn lao đến hình tượng thơ của bà, những sáng tác đó đặc biệt quan trọng quan trọng và nó mang những ý nghĩa rất lớn và có những ý nghĩa vô cùng lớn lao đến người đọc bởi sự đồng cảm trong tâm hồn những người phụ nữ .
Khát khao niềm hạnh phúc cũng là tâm trạng điển hình nổi bật hiện hữu lên trong tâm hồn của tác giả. Những khó khăn vất vả và khó khăn vất vả đã vang dội lên trong cuộc sống của tác giả, đó là những nỗi nhớ thương, xiên ngang mặt đất rêu từng đám. Nhưng những sự kiên trì của người phụ nữ vẫn thấy Open ngoài những cố gắng nỗ lực để tăng trưởng bản thân qua những cám dỗ thì những nỗi uất hận cũng thấy Open rất rõ ràng trong thơ của người nó mang một nỗi nhớ và cũng mang khát vọng lớn về niềm hạnh phúc, tình cảm của họ sẽ được đền đáp họ được sống đời sống của chính bản thân mình. Hình ảnh vạn vật thiên nhiên điển hình nổi bật lên trong bài thơ này trong câu thơ thứ 5, 6 hình ảnh vạn vật thiên nhiên đã Open can đảm và mạnh mẽ và nó mang một xúc cảm đặc biệt quan trọng và có sức ảnh hưởng tác động lớn đến hình tượng thơ, trong hình ảnh đó cái cảm xúc về những nỗi nhớ và những nỗi ưu tư của tác giả rất lớn .
Cuộc đời phải trải qua nhiều khó khăn vất vả và những cạm bẫy nhưng hình ảnh của tác giả trước vạn vật thiên nhiên vẫn vô cùng lớn và nó vang vọng những hình ảnh thơ can đảm và mạnh mẽ, trong cuối tác phẩm đã biểu lộ những hình ảnh can đảm và mạnh mẽ và nó có sức san sẻ tình yêu thương và những cảm hứng đó mang một âm điệu nhẹ nhàng và cũng có những điều lớn lao khi tình cảm dù nhỏ bé nhưng nó cũng có một ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong hình tượng thơ của tác giả, trước khung cảnh đó tác giả đang mong nhớ được hình tượng thơ trong cảm hứng của mình, mảnh tình dù nhỏ nhưng nó cũng đủ để ấm lòng những người phụ nữ này, cuộc sống thật éo le và nó cũng mang những tình cảm của con người. Hình ảnh ảnh thơ dù nhỏ bé nhưng vang vọng những hình ảnh đó là những hình ảnh thơ mang những nỗi nhớ những khát vọng niềm hạnh phúc đó dù nhỏ nhoi nhưng có sự ấm lòng can đảm và mạnh mẽ .
Mùa xuân trôi đi nhưng tuổi trẻ không còn nữa, tuổi xuân trôi đi nhẹ nhàng và mang những nỗi nhớ mong đặc biệt quan trọng thâm thúy trong tâm hồn của tác giả, những xúc cảm trước khung cảnh vạn vật thiên nhiên ở đây mang một nỗi nhớ và nỗi nhớ ở đây cũng vang vọng và nó bộc lộ những nỗi nhớ mong, hình ảnh vạn vật thiên nhiên hiu quạnh xen kẽ vào hình ảnh thơ và tâm trạng đó đã ảnh hưởng tác động thâm thúy. Trong khi vạn vật thiên nhiên vẫn soi sáng thì những bóng hình những người phụ nữ lại trơ bóng mình trong đêm khuya, từ văng vẳng đã mang những âm điệu về sự đơn độc, trong bóng đêm hiu quạnh đó chỉ còn lại bóng hình người phụ nữ vẫn đang trơ mình trong bóng hình để cùng chiến đấu với số phận, để vươn tới cái niềm hạnh phúc của chính bản thân mình. Niềm khao khát đó dù lớn lao nhưng nhân dân ta vẫn cố gắng nỗ lực để có được vì đó là những sức mạnh to lớn và có tầm ảnh hưởng tác động quan trọng đến sự nghiệp và cũng như sự tăng trưởng của quốc gia .
Hoàn cảnh trong đêm khuya đã làm điển hình nổi bật lên bóng hình của người phụ nữ trong đó có nhiều hình ảnh mang một âm hưởng ngọt ngào mà lại sâu đậm sự đơn độc lạnh lẽo, trong màn đêm đó con người đang phải đương đầu với bao gian lao và nguy khốn nó đưa con người đến những điều mới lạ và có vẻ như đang bao quanh con người, hình tượng thơ ở đây tác giả sử dụng đa phần là dùng vạn vật thiên nhiên để làm ngày càng tăng lên mức độ hiu quạnh và nó có một sức mạnh lớn lao cho mỗi con người, những người phụ nữ này đang phải đương đầu với khó khăn và khó khăn vất vả, nhưng sức mạnh và niềm tin không hề bị giảm sút, nó vang động trong tâm lý của mỗi người. Những điều đó làm cho con người thắm thiết và có sức tác động ảnh hưởng lớn tới quê nhà của vạn vật thiên nhiên của quốc gia .
Bài thơ đã làm điển hình nổi bật lên tâm trạng của người phụ nữ đang phẫn uất trước số phận hiu quạnh của mình, vừa đau buồn vừa thương tiếc cho những hình ảnh thơ mang đậm những giai điệu và cố gắng gượng lên chiến đấu vượt qua khỏi những cám dỗ để thoát khỏi hiện thực rằng mình đang phải sống một đời sống đau khổ. Niềm vui đó dù nhỏ nhưng cũng được san sẻ, và cũng được san sẻ can đảm và mạnh mẽ trong lòng tác giả bởi những hình ảnh thơ được sử dụng giải pháp thẩm mỹ và nghệ thuật giàu chất tạo hình và tăng sự quyến rũ cho bài thơ .
3. Bài sưu tầm 3 – Phân tích bài thơ tự tình II
Hồ Xuân Hương là một nữ thi sĩ tài ba với phong thái sáng tác thơ nôm tả cảnh ngụ tình thâm thúy cùng ý tứ chân thành nhằm mục đích giãi bày tâm sự lòng mình. Bà là một hiện tựơng khá độc lạ trong lịch sử vẻ vang văn học Nước Ta, đó là nhà thơ phụ nữ viết về phụ nữ, trào phúng mà trữ tình. Nổi bật trong sáng tác của bà là lời nói thương cảm so với phụ nữ, là sự khẳng định chắc chắn đề cao vẻ đẹp và khát vọng sống, khát vọng niềm hạnh phúc mãnh liệt trong trái tim họ. Và một lần nữa ta phát hiện điều đó qua những câu thơ rất đỗi chân thành trong bài thơ Tự tình 2 trong chùm thơ Tự tình được viết nên từ những cung bậc tình cảm có vẻ như đang làm rối bời tâm trạng nhà thơ …
Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn
…
Mảnh tình san sẻ tí con con
Tình là gì ai biết không ? Tình là vầng dương, tình là ngàn sao hay tình chỉ là vầng trăng khuyết, câu hát vang lên bằng một câu hỏi tu từ hỏi đời rằng trên trần gian còn gì niềm hạnh phúc bằng tình yêu hay có gì làm lòng người đau khổ bằng thất bại trong tình cảm, nỗi đau khổ đó không chỉ làm bão giông trong bao trái tim người đời và trong đó có trái tim Hồ Xuân Hương, nỗi đơn độc đã dằn vặt làm thao thức tác giả trong cái yên ắng và lạnh nhạt của đêm khuya .
Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn
Trơ cái hồng nhan với nước non
Trong cái tĩnh mịch u buồn của đêm giá lạnh thoáng nghe tiếng trống canh văng vẳng từ môt chòi canh xa vọng đến báo hiệu đã nửa đêm, tiếng trống mỗi lúc một dồn dập hơn xa đến gần càng lúc như nhanh hơn trôi theo từng khoảnh khắc của thời hạn và rút ngắn tuổi đời của một người phụ nữ “ hồng nhan ” nhưng “ trơ ” đi trước cuộc sống, trước cảnh vật tựa như gỗ đá đã bị mất hết cảm xúc vì bao nỗi phiền muộn đợi chờ một thứ niềm hạnh phúc mong manh, giọng thơ trĩu xuống tăng thêm nỗi chán chường và cái đơn độc đang bủa quanh tác giả. Cách sử dụng hòn đảo ngữ nhấn mạnh vấn đề thêm sự trơ trọi bẽ bàng và tủi hổ .
Trước cuộc sống, trước duyên phận hẩm hiu người phụ nữ ấy chua xót cho chính mình, thân phận một mình mong manh giữa bao vùi dập của cái xã hội đầy bất công thị phi ngang trái. Thân phận hồng nhan giờ đây phải trải qua những đêm dài cay đắng cho tấm lòng thủy chung vì cuộc tình dang dở. Tiếng thở dài ngao ngán và ý nguyện muốn thoát khỏi nỗi sầu muộn dấy lên trong lòng nhưng ở đầu cuối cũng rơi vào bế tắc, có vẻ như nghịch cảnh khôg buông tha cho người phụ nữ ấy, mượn rượu quên đi nhưng lại càng nhớ :
Chén rượu hương đưa say lại tỉnh
Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn
Chén rượu cầm lạnh nhạt trên tay mặc cho hương nồng của rựơu phả vào mặt xộc vào mũi, tác giả mong rượu hoàn toàn có thể giải tỏa hộ nỗi lòng của mình, mong cơn say mau tìm đến để đưa mình đến một nơi yên bình dù trong thời hạn ngắn ngủi cũng đỡ hơn khi phải một mình đối lập nỗi đơn độc đang giày xéo tâm can. Nhưng say rồi lại tỉnh cứ chập chờn chập chờn mơ hồ trong cái vòng lẩn quẩn. Thời gian thì cứ trôi tác giả lúc thì tỉnh để nhận ra cái éo le của cuộc sống lúc thì chìm vào cơn say quên đi bao vô vọng, mong mỏi phút giây nào đấy hoàn toàn có thể gạt được tổng thể qua một bên để sống với những khao khát của chính mình nhưng mong ước nhỏ bé ấy cũng bị cuốn phăng đi vô tình. Nỗi buồn tủi khởi đầu lấn chiếm, bao đêm dài thao thức đợi chờ nhưng vô vọng, chờ nhiều đợi nhiều mà niềm hạnh phúc chẳng bao nhiêu trong khi cái xuân thì ngày càng rời xa tác giả .
Vầng trăng Open để làm chứng nhân cho bao cuộc tình mà sao khi tác giả thấy trăng thì lại không được tròn đầy mà là hình ảnh trái chiều là khuyết, phải chăng cuộc tình này cũng thế chẳng khi nào có một cái kết toàn vẹn. Đến khi nào thì trăng mới tròn đến khi nào thì niềm hạnh phúc mới trong tầm tay và bao lâu nữa thì nỗi đơn độc này thôi Open làm xót lòng. Tác giả khao khát và mong đợi, nỗi niềm đó nhân lên theo ngày tháng, nhưng càng hy vọng thì càng đau khổ, thảm kịch có khi nào được kết thúc cho những người phụ nữ quá lứa lỡ thì cùng tình duyên ngang trái trong cái xã hội phong kiến thời xưa. Nỗi buồn dâng đầy trong lòng rồi lan tỏa ra khoảng trống khắp bốn bề, khẽ đưa mắt nhìn ra khoảng trống trước mặt những hình ảnh vạn vật thiên nhiên đập vào mắt và như hòa vào tâm trạng nhuốm nỗi buồn chán của tác giả .
Xiên ngang mặt đất rêu từng đám
Đâm toạc chân mây đá mấy hòn
Câu thơ tả cảnh với cấu trúc tương phản hình ảnh những đám “ rêu ” bé nhỏ yếu ớt với sức mạnh “ xiên ngang ” cả lớp đất dày vươn lên với sức sống mãnh liệt hay “ đá mấy hòn ” nhưng lại có năng lực đâm toạc chân mây trước mắt. Thái độ phản ứng khá can đảm và mạnh mẽ trước duyên tình lận đận bộc lộ qua cả giọng thơ ngang ngạnh phản kháng và ấm ức. Thiên nhiên trong mắt nhà thơ tiềm ẩn một sức sống đang bị đè nén và đang vươn lên mãnh liệt. Ta thấy rõ được công dụng của thẩm mỹ và nghệ thuật tả cảnh ngụ tình ở hai câu thơ này, có vẻ như có một điểm giống nhau giữa tâm hồn thơ và những hình ảnh vạn vật thiên nhiên ấy. Rêu và đá nhỏ bé là thế nhưng chúng giống nhau ở sức sống can đảm và mạnh mẽ vô cùng và nhà thơ cũng vậy .
Dù trong thực trạng xót xa nhưng tâm hồn khi nào cũng tràn trề một niềm kỳ vọng, thảm kịch dẫu đắng cay nhưng bằng cả nghị lực tác giả vẫn cố gắng gượng mong đợi vượt qua để đến bến bờ bình yên cho mình. Hai câu thơ hay ẩn dụ được khát vọng rất lớn không riêng gì của riêng Hồ Xuân Hương mà là tiếng lòng chung của bao số phận hồng nhan hẩm hiu về một cuộc sống niềm hạnh phúc hơn. Dâng tràn trong họ là tổng thể kỳ vọng mong đợi bằng cả niềm tin dù bao nghịch cảnh. Nhưng đáng buồn thay vòng xoay cuộc sống một lần nữa làm người rơi vào bế tắc .
Cuộc đời nhà thơ là những tháng ngày buồn tủi không chỉ một mà đến hai lần người đều là vợ lẽ và âu cũng thế cho nên mà bao phẫn uất kết tụ đến hồi bộc phát khi thực tại vẫn là bao chua xót não nề. Khao khát được yêu thương được sống niềm hạnh phúc như những người phụ nữ thông thường nhưng càng vô vọng, đêm đã khuya mà nhà thơ vẫn còn trằn trọc thao thức ưu tư, nỗi đau bị dồn tụ khi tác giả nhìn lại chính mình thì cũng là lúc nỗi đơn độc đang đầy hơn khi nào hết trong tâm trạng chán chường và căng thẳng mệt mỏi thậm chí còn là tuyệt vọng với sự thực trước mắt :
Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại
Mảnh tình san sẻ tí con con
Tiếng lòng than phiền của nhà thơ vang lên qua từ “ ngán ” được rõ nét hơn. Mùa xuân có đi rồi cũng đến ngày sẽ quay về với vạn vật thiên nhiên nhưng còn tình duyên thì mới khi nào trở lại với con tim chung tình đang chịu nỗi đau. Tuổi xuân người phụ nữ trôi nhanh nhưng cũng không bằng cuộc tình dang dở, niềm hạnh phúc ngắn ngủi để rồi giờ đây chỉ còn nhà thơ quạnh hiu trong nỗi đơn độc đang ngấm buốt tê lòng. Tình duyên lỡ làng tan vỡ như mảnh vụn chỉ dành nhà thơ được một chút ít nhưng lại phải “ san sẻ ” để còn trong nhà thơ là “ tí con con ”. Buộc lòng cam chịu cảnh ngộ đơn chiếc đang ngày đêm trải qua sự đợi chờ mỏi mòn. Nỗi đau như thế chưa đủ hay sao mà còn tình cảm nhận được chẳng những quá ít mà còn quá vô tình, quá hờ hững .
Câu thơ tả thực nỗi chua chát ngấm từ trong lòng. Nỗi trống trải đơn độc làm tác giả chán nản nới những mong đợi mà đáp lại chỉ là sự lành lùng tàn tệ. Mỗi từ như một giọt nước mắt rưng rưng chỉ chực trào ra theo những tủi hờn trách móc. Có mấy ai hiểu được những gì đang hành hạ tâm hồn mỏng mảnh của người, thấu chăng nơi đây đang có bóng hình chờ và đợi. Đau lắm nhưng cũng phải tự nén lòng và nuốt nghẹn đắng vào trong. Cuộc đời thì cứ đùa cợt trêu đùa với những người làm vợ lẽ, phải chịu bao phân biệt và bất công có ai đồng cảm dùm .
Cố đấm ăn xôi xôi lại hỏng
Xem thêm: Data Analysis trong Excel
Cầm lòng làm mướn mướn không công
Cả bài thơ là muôn vàn sắc thái tình cảm của nhà thơ có buồn có hờn có giận có chua chát có lúc phản kháng kinh hoàng nhưng rồi chán chường vì tuyệt vọng. Tiếng thơ táo bạo chân thành biểu lộ khát vọng mưu cầu niềm hạnh phúc lứa đôi của bao hồng nhan trong xã hội phong kiến bấy giờ, qua đó đã dẫn dắt cho người đọc đi vào quốc tế tâm hồn phong phú của họ và có thời cơ cảm thông với bao nỗi buồn mà họ phải gánh chịu. Ngôn ngữ thơ mang đậm chất dân gian được sử dụng khôn khéo giàu sức biểu cảm tinh xảo. Tài thơ Nôm của Hồ Xuân Hương còn biểu lộ qua việc viết thơ đường luật bằng tiếng Việt thật tài tình, quả không hổ danh là bà chúa thơ Nôm .
Mời những bạn tìm hiểu thêm thêm những thông tin có ích khác tại icongchuc.com
Source: https://blogthuvi.com
Category: Blog